User Rating: 0 / 5

Star InactiveStar InactiveStar InactiveStar InactiveStar Inactive

detanganh

Tôi không bao giờ nghĩ rằng mình lại có ngày đến làm việc trong một Thành phố từng được xem là Thành phố của lính, Thành phố của núi, rừng, với khí hậu buổi chiều “Quanh năm mùa Đông”;... Thành phố mà ta mới “Đi dăm phút đã về chốn cũ”. Tôi không thích sống và làm việc ở Thành phố này chỉ vì nhiều bụi đỏ, mưa dai dẳng và buồn. Tuy không thích nhưng tôi vẫn phải đến Thành phố này với nhiệm vụ nhỏ nhoi là góp phần để bảo vệ đồng bào và gìn giữ Thành phố.

Thuở nhỏ tôi học hành rất khá nên tôi đã xây biết bao nhiêu là mộng đẹp mà cái mộng lớn nhất của tôi là sẽ trở thành người chuyên cầm dao để giải phẫu trong các Bệnh Viện nhưng, khi Tết Mậu Thân xảy ra thì có lệnh Tổng Động Viên và thanh niên trai tráng ùn ùn ghi tên tình nguyện nhập ngũ để ra trận ngăn chặn những người khác ý thức hệ với người miền Nam tự do và đang muốn nhuộm đỏ luôn mảnh đất này. Sau cái Tết đau thương đó khoảng hai năm, tôi quyết định bỏ học để góp mặt và rồi tôi được đưa đến Thành phố này.

***

Trời đã quá khuya rồi nhưng tôi thì vẫn không làm sao nhắm mắt được vì hình ảnh anh, người lính Chiến Tranh Chính Trị của Quân Đoàn Hai cứ hiển hiện ra trước mắt với giọng nói nhẹ nhàng như ru. Tôi phải cố quên đi và ngủ thôi chứ cứ nằm mơ mộng mãi như thế này thì khi anh gặp lại tôi không chừng anh sẽ thấy tôi… Giấc ngủ đến chậm và như vậy là ngày mai tôi sẽ gặp nhiều khó khăn trong việc học hành và các bạn của tôi sẽ lại chọc ghẹo tôi mà ba mẹ tôi cũng sẽ la rầy tôi.

Đêm khuya con đường dốc cao vắng vẻ được soi sáng bởi những ngọn đèn đường nhưng lại có hoa trắng phủ đầy trên mặt đường.Trên con đường có đầy hoa trắng ấy, tôi thấy anh đang bước đi trên đó với ánh mắt ngời sáng và anh nở nụ cười thật tươi khi nhìn thấy tôi. Đi đến bên tôi, anh cầm hai bàn tay tôi ép chặt trong hai bàn tay của anh và nói:

- Tay em lạnh và người em ướt hết cả rồi. Em đứng đợi anh lâu không?

Tôi e thẹn nhìn anh và ấp úng:

- Em… em cũng vừa mới đến đây thôi… anh à.

Anh kéo tôi sát vô anh hơn như muốn truyền hơi ấm từ người anh sang cho tôi và anh nói nhỏ bên tai tôi lời khen làm tôi quên hết cả lạnh vì đứng suốt đêm dưới trời đầy sương mù chờ anh.

- Em đẹp lắm! Em có biết là em đẹp lắm không?

Rồi anh đặt một nụ hôn cuồng nhiệt và bỏng rát lên môi tôi. Tôi muốn tránh nụ hôn đó vì anh và tôi mới quen nhau chưa được mấy ngày nên tôi sợ anh sẽ… Nhưng, đã quá trễ. Tôi đón nhận nụ hôn với tất cả rạo rực trong lòng. Tôi ngước nhìn lên trời cao và tôi thấy có hai vì sao thật sáng, chỉ hai vì sao duy nhất trên bầu trời. Tôi nghĩ hai vì sao đó là của anh và của tôi.

Tôi thức dậy với cái đầu nặng trĩu. Giấc mơ đẹp đến rồi qua nhanh khi mặt trời buổi sớm mai vừa hiện ra trên đầu ngọn núi cao phía xa xa.

***

Tôi rất thích nhìn mưa rơi. Mỗi khi trời mưa mà tôi được ngồi ở một chỗ ấm áp, nếu là trong quán cà phê thì không còn gì thích thú hơn. Nhìn những giọt mưa rơi tôi thấy thú vị và lòng thì vô cùng thanh thản. Không biết bắt đầu từ lúc nào mà tôi có thể ngồi lâu đến vài giờ đồng hồ nhìn mưa rơi bên những ly cà phê nóng hổi với hương vị đắng nồng để nhớ về quá khứ và, nhất là nhớ về những kỷ niệm thời niên thiếu dưới mái trường thân yêu bên những người bạn không bao giờ quên được. Tôi khám phá ra một điều rất thú vị là khi ngồi nhìn mưa rơi ở Thành phố mà tôi không mấy thích trước kia, tôi lại thấy đẹp hơn bất cứ Thành phố nào mà tôi đã từng đi qua và, cũng buồn hơn hết. Mỗi khi cơn mưa đổ xuống Thành phố là phố xá im ỉm và tiêu điều đến não nuột... Người đi đường co ro và bước đi nhanh vun vút như mong chóng thoát khỏi cơn mưa lớn dai dẳng và buồn…

Nhưng, những hình ảnh đó tôi lại thấy đẹp. Có lẽ vì tôi gặp nàng trong một ngày mưa dai dẳng khi tôi mới đến thành phố này chưa được bao ngày nên vì vậy mà tôi cảm thấy quyến luyến nơi đây cũng như tôi không thể quên nàng. Hôm đó, trên đường trở về Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn thì thình lình một cơn mưa lớn đổ ập xuống Thành phố và tôi thấy nàng đang bước nhanh vô quán chè và cà phê. Sau này tôi được nàng kể lại là trước cơn mưa nàng không hề có ý định đi ăn chè. Tôi ngừng xe lại và đi vô quán. Nàng nhướng cặp mắt tuyệt đẹp lên nhìn tôi và đồng thời nàng cũng gật nhẹ đầu chào vì tôi cố tình chào chỉ một mình nàng mà trong quán lúc đó cũng có khá đông khách. Nàng có nụ cười thật tươi và tỏa sáng với mái tóc đen bóng và rất dày. Ngày còn miệt mài với sách vở tôi đã từng nghiên cứu về tướng của phụ nữ nên tôi biết, người đàn bà nào mà sở hữu được mái tóc thật dày thì sức mạnh tình dục nơi người đó… thật vô song. Nàng và tôi, cả hai thường nhìn lén nhau nhưng tôi lại không dám đến làm quen với nàng. Bình thường thì tôi rất dạn ăn nói vì tôi phụ trách một Ban Văn Nghệ nên thường phải tiếp xúc với rất nhiều người đủ mọi thành phần, vậy mà giờ đây… Sao tôi nhát quá.

Mưa vẫn rơi đều và không có dấu hiệu sẽ sớm dứt vì mỗi lúc mưa càng mạnh hơn xen lẫn với những tiếng sấm sét đủ biết cơn mưa sẽ còn lâu mới tạnh. Thấy thái độ của nàng bồn chồn và lo lắng nên tôi… mạnh dạn bước đến bên bàn của nàng và nói chỉ vừa đủ cho nàng nghe thôi:

- Em về đâu và tôi sẽ cho em quá giang vì với cơn mưa này thì tôi nghĩ có lẽ đến… sáng mai mới tạnh.

Nàng mỉm cười để lộ hàm răng trắng, đều như những hạt bắp và từ tốn cám ơn tôi:

- Cám ơn anh. Em tự về được mà.

Tôi nhìn ra đường, ngoài đó nước đang chảy mạnh như dòng suối; rồi tôi nhìn xuống chân nàng:

- Trời mưa như thế này thì đôi giày của em sẽ ướt hết.

Nàng nhìn ra ngoài đường với vẻ mặt ngao ngán vì mưa vẫn rơi đều và mạnh. Tôi nghĩ đây là cơ hội tốt mà nếu tôi không bắt lấy thì sau này sẽ hối tiếc lắm. Thế là tôi… xạo:

- Em đừng ngại vì khi học trong Quân trường họ dạy anh rằng: Tình quân dân như cá với nước. Vì vậy nếu thấy bất cứ người… đẹp nào gặp hoàn cảnh khó khăn như… như hôm nay chẳng hạn thì phải hết lòng giúp đỡ mà không cần đòi trả công…

Nàng cười đến đỏ cả mặt. Sau này nàng nói là nàng cũng biết tôi đang ba xạo nhưng nhìn cái mặt tôi cố làm nghiêm nên làm nàng tức cười. Cuối cùng nàng chịu cho tôi đưa nàng về. Chúng tôi quen nhau từ buổi chiều mưa hôm ấy.

***

Mưa lâu rồi cũng tạnh. Sống trong Thành phố này suốt gần mười bảy năm qua kể từ ngày sinh ra đời, bây giờ tôi mới thấy thích nhìn mưa rơi. Tôi thích nhìn mưa rơi kể từ khi quen anh và thấy anh thường ngồi nhìn mưa rơi. Anh nói mỗi khi nhìn mưa rơi anh như thấy lại tất cả những gì đã xảy ra trong quá khứ và, thấy nhớ tôi. Nhà của tôi không lớn và cũng không có tiện nghi nhiều nhưng mỗi khi anh đến mẹ tôi luôn làm những món ăn mà anh thích. Anh có cùng một sở thích về món ăn như ba tôi, đó là món canh chua cá với thật nhiều rau om và ăn với bún. Mỗi khi không bận đưa Ban Văn Nghệ đi giúp vui ở các tiền đồn là anh luôn có mặt ở nhà tôi và cùng với ba tôi ăn món canh chua cá và uống rượu mạnh. Mỗi chiều cuối tuần anh thường đưa tôi đến quán chè và cà phê, nơi mà anh và tôi gặp gỡ lần đầu. Anh thường tặng tôi những món quà thật đặc biệt và đã làm cho tôi xúc động. Một hôm anh nói:

- Chắc em biết tình cảm của anh dành cho em…

Tôi nhìn anh với ánh mắt thông cảm và thương yêu vì tôi biết anh muốn gì:

- Em biết, nhưng… chờ em thi xong rồi mình sẽ… nghe anh?

***

Thời gian trôi nhanh đến mức tôi không thể ngờ… Nàng mỗi ngày mỗi đẹp hơn và vì nàng có rất nhiều bạn nên những ngày tôi bận đi công tác ở các tiền đồn thì nàng luôn được bạn bè đến nhà thăm, vì vậy cũng giúp nàng quên đi những nhung nhớ đợi chờ. Rồi khi nàng thi xong và hôm chúng tôi làm lễ cưới nàng càng lộng lẫy hơn trong chiếc áo cưới màu trắng trinh nguyên, còn tôi thì trong bộ quân phục Chiến Tranh Chính trị. Nàng muốn đám cưới của chúng tôi phải diễn ra đúng như là đám cưới của lính. Toàn Ban Văn Nghệ đã đến giúp vui buổi lễ đồng thời cũng có mặt rất đông các cấp chỉ huy Quân Đoàn nên làm cho nàng cảm thấy rất hạnh phúc. Tôi cảm nhận được điều đó qua nụ cười tỏa sáng luôn luôn hiện trên cái miệng xinh xắn của nàng. Tôi vui mừng và mãn nguyện về nàng, về Thành phố đã đem lại cho tôi những ngày thật vui và thật hạnh phúc.

***

Tôi thật lo lắng cho anh vì không nhận được tin tức về anh. Chiến tranh đã tăng mạnh nên anh cũng phải có mặt ở các đơn vị đang đối diện với quân Bắc Việt mà anh nói là để “Tác động tinh thần”… từ cả hai tuần qua. Cuộc chiến mùa hè khốc liệt, tàn bạo, và nhiều chết chóc đến nỗi có quá nhiều gia đình phải ly tan trong đau thương và uất hận vì vậy mà đã được một nhà văn của Quân Đội đặt tên cho quyển sách của ông là Mùa Hè Đỏ Lửa.

Dường như ai cũng có tâm trạng lo lắng và sợ hãi như tôi nhưng vẫn cố gượng cho qua. Tôi thật sự lo cho anh vì giọt máu của anh tôi mang trong mình cũng đã sắp thành người… chỉ trong ba tháng rưỡi nữa thôi. Hôm nghe tin tôi báo có thai anh đã vui mừng đưa cả nhà cùng những người bạn thân của anh và của tôi đi ăn mừng. Anh lo lắng và mong đợi từng ngày để được nhìn mặt đứa con đầu đời vì vậy nếu… Tôi cầu nguyện cho anh từng giờ.

Lời nguyện cầu của tôi đã được Ơn Trên chấp nhận nên các đơn vị đã toàn thắng và anh trở về đoàn tụ với tôi. Sau khi sinh con anh đã đặt tên con là Nhật Nam với ước muốn sau này con lớn lên sẽ trở thành nhà văn. Anh thích ẵm Nhật Nam và nắm tay tôi cùng đi ăn rồi đi mua sắm đồ dùng cho con. Anh là người chồng, người cha, trên cả mức tuyệt vời. Tôi thật hạnh phúc vì có anh.

***

Mất Phước Long… rồi mất Ban Mê Thuột… rồi sẽ mất ở đâu nữa? Có thể sẽ còn mất thêm nữa nhưng thành phố này chắc chắn không thể bị mất được. Không mất cũng không có nghĩa là không bị pháo nhưng làm sao biết được đạn pháo rớt chỗ nào để mà tránh. Tôi mất ngủ vì cứ lo nghĩ cho nàng và thằng Nhật Nam. Dù sao thì tôi cũng phải thuyết phục nàng đem gia đình và con vô Sàigòn ở với gia đình tôi cho an toàn. Sinh mệnh tôi không đáng gì chứ nàng và con mà có mệnh hệ nào thì tôi sẽ ân hận suốt đời.

***

Trận chiến hôm nay có khác hơn với những năm trước. Anh nói Quân đội không còn được đồng minh tiếp viện như trước kia nữa nên có nhiều khó khăn nhưng, tinh thần của binh lính và đồng bào thì luôn cao. Sau khi Ban Mê Thuột mất thì vài ngày sau anh về thuyết phục tôi đem cả gia đình vô Sàigòn.

- Anh lo cho em và con nên anh muốn em rời khỏi đây chứ… rồi cũng sẽ như mùa hè năm nào thôi anh ạ…

- Bây giờ khác rồi em à. Em đem ba mẹ và con vô Sàigòn cho an toàn. Em phải rời khỏi đây ngay để anh rảnh tay mà lo công việc.

- Em sợ… quá…

- Em sợ gì? Khi chiến tranh qua rồi thì em lại về đây chứ có đi luôn đâu mà sợ.

- Không phải, em sợ… là em sẽ xa anh… luôn.

- Làm sao xa được mà xa chứ. Em cứ hay lo lắng vu vơ vậy thôi chứ… có gì mà phải lo.

Tôi biết tính anh, một khi anh đã quyết định chuyện gì rồi thì anh phải thực hành cho bằng được. Thật ra anh nói cũng đúng, nếu tôi vô ở trong Sàigòn thì anh sẽ dễ dàng xoay trở cùng đơn vị hơn. Nghĩ vậy nên tôi cố mỉm cười để anh yên lòng nhưng, tôi cũng cố nói thêm một câu:

- Nếu có chuyện gì cách trở chắc em không…

Anh đặt ngón tay trỏ lên môi tôi ngăn không cho tôi nói hết câu và anh… hát. Mỗi khi chúng tôi có chuyện gì phải lo lắng là anh lại hát một bài hát nào đó mà anh đã sửa lại lời để cho tôi vui và, nếu tôi cười thì anh cảm thấy rất hài lòng. Lần này anh hát vài câu trong bài: Nếu Chúng Mình Cách Trở. Anh làm điệu bộ như đau khổ và hát:

- Em ơi đừng nói làm anh sợ.
Và rủi mình cách trở.
Anh để tang em suốt… suốt… suốt… một ngày.

Tôi bật lên cười thật lớn vì lần này cái mặt của anh cố làm ra vẻ đau khổ nên nhìn thật là tức cười. Tôi cười lớn quá làm cho thằng Nhật Nam giật mình.

- Tội anh chưa. Anh để tang em đến suốt… một ngày lận sao? Thôi, cho anh để suốt… một giờ thôi anh chịu không? Anh xấu vậy nên em… phạt anh không cho anh ẵm thằng Nhật Nam nữa.

Anh thấy tôi vui nên anh hết ôm hôn tôi rồi lại ôm hôn con.

***

Vâng lời anh và tôi đã rời xa Thành phố thân yêu của tôi với những ngày mưa tầm tã và buồn nhưng rất thơ mộng. Tôi đâu có ngờ khi tôi rời xa Thành phố chưa được bao ngày thì Thành phố cũng bị bỏ ngõ. Tôi đau buồn vô hạn khi bị mất Thành phố. Tôi đau khổ tột cùng và khóc suốt ngày khi miền Nam thân yêu của tôi bị mất. Tôi gần bị điên loạn nếu như tôi không có thằng Nhật Nam; khi tôi biết tôi đã mất anh vĩnh viễn. Một số người trong Ban Văn Nghệ đã bị giết chết khi đang bơi qua dòng sông Ba, trong đó có anh. Tôi mất Quê hương và mất anh khi tuổi đời còn quá trẻ nên tôi bị chới với khi phải đơn độc đối phó với cuộc sống mới. Tôi có điều kiện để bước thêm bước nữa cho đứa con duy nhất của anh và của tôi có tương lai xán lạn hơn nhưng, trong trái tim của tôi chỉ có hình ảnh thương yêu của anh, người lính của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa oai hùng nên tôi quyết định để tang anh suốt cuộc đời.

***

Tôi đặt tập bản thảo truyện ngắn đầu tay của tôi xuống bàn rồi ngước mặt lên nhìn vô tấm hình ba mẹ tôi chụp trong ngày lễ thành hôn. Trước lúc mẹ tôi vĩnh viễn ra đi vì căn bệnh hiểm nghèo khi tuổi đời chưa đến sáu mươi để gặp lại ba tôi bên kia thế giới, người đã trao cho tôi hai cuốn sổ nhỏ và mỏng ghi lại những kỷ niệm vụn vặt của hai người và, nhờ vậy mà tôi mới biết được ý muốn của ba tôi. Tôi cũng đã gặp tác giả Mùa Hè Đỏ Lửa khi ông có dịp ghé qua châu Âu. Tôi không phải là nhà văn và cũng không bao giờ nuôi mộng được nổi tiếng như ông nhưng, tôi cũng sẽ viết. Tôi viết để cho ba tôi được vui lòng như ý người mong muốn và, truyện ngắn đầu tay của tôi là ghi chép lại những kỷ niệm của hai đấng sanh thành ra tôi.

Nhìn cái giường mẹ tôi đã nằm trong những ngày cuối đời mà ngậm ngùi thương tiếc vì hai tuần trước mẹ còn ở với tôi nhưng nay đã ra người thiên cổ.

Tôi mệt mỏi vì buồn bã nên đã thiếp đi trên chỗ nằm của mẹ. Tôi thấy một người đàn bà với thân hình ốm yếu đang bước đi xiêu vẹo như chực ngã. Người đàn bà bỗng quay mặt lại nhìn tôi và tôi thảng thốt kêu lên: Mẹ ơi!

Tôi giật mình thức giấc đồng thời cũng vừa nhớ ra hôm nay là ngày lễ Mẹ. Ngày Mother’s Day.

Topa