User Rating: 0 / 5

Star InactiveStar InactiveStar InactiveStar InactiveStar Inactive
 

li xi 2

Muốn cho “Tết” còn mãi trong tôi và con cháu tôi, chúng tôi năm nào cũng tưng bừng đón Tết. Gia đình tôi chuẩn bị từ ngày 20 tháng Chạp. Trước nhất tôi phải mua hai chậu cúc vàng, mua nếp, thịt, đậu xanh, lá chuối để nấu bánh chưng. Vợ tôi thì chuẩn bị mâm ngũ quả, dưa hấu, bao lì xì, thịt nấu đông v. v... Mấy đứa nhỏ thì kết bông mai (thật ra tụi nhỏ chưa hề thấy bông mai, nhưng nghe tôi diễn tả và làm mẫu bông cho chúng coi, chúng thấy đẹp nên học kết bông trang trí cho ngày Tết). Nhà cửa được lau chùi sạch sẽ, nhất là mành sáo được tháo xuống đem tiệm giặt ủi. Cũng nhân tiện kêu thợ tới xịt trừ dán muỗi (Pet Control). Đặc biệt nhất là vợ tôi canh me mấy ngày cuối năm shopping mở cửa “sale” để mua cho mỗi người một bộ đồ mới.

Năm nay tình hình đón Tết có vẻ khác mọi năm, ngoài những vật dụng và thức ăn, thức uống, vợ tôi mang về một cái tent to tổ chảng. Hỏi ra vợ tôi trả lời: “Anh thật già rồi nên hay quên, năm nay Tết nhằm ngày sinh nhật của hai cô Út mình và hai cậu cháu đích tôn, nên em muốn làm tiệc đãi mấy người quen và bạn bè tụi nó, vì vậy em phải mua cái tấm này căng ra phiá sau mới đủ chỗ ngồi..

Thật sự tôi quên mất. Ngày Mùng 1 Tết là ngày sinh nhật của tụi nó. Cái ngày trọng đại ghi dấu trong tôi những chuyện cười ra nước mắt mấy chục năm về trước. Cái ngày mỗi lần nghĩ tới tôi không thể nín cười...

Tôi dắt vợ, dắt con vượt biên. Trong lúc Taxi (ghe siệp) mang người ra “cá lớn” tôi lạc vợ. Kết quả hai bố con tôi tới bến bờ tự do, còn vợ tôi trở về với gia đình, sau khi đếm 3 tháng lịch trong nhà giam Rạch Sỏi. Bố con tôi được Úc nhân định cư... Xứ Úc đón nhận bố con tôi thân tình. Sau mấy tháng học Anh văn, tôi kiếm được việc làm, con gái tôi cũng xin được việc làm bán thời trong tiệm thuốc Tây.

Bố con tôi lo thủ tục làm bảo lãnh “mẹ nó” qua. Khi cô con gái tôi vừa tròn 20 thì cô ta lấy chồng. Chúng tôi vẫn sống với nhau trong căn nhà mướn 3 phòng. Cũng cuối năm đó thì “mẹ nó” qua đoàn tụ…

Vài năm kế đó. Cái trớ trêu là khi vợ tôi báo tin có thai, thì cô con gái tôi cũng báo tin có bầu. Thật là:

“Mẹ ơi! Con đã có bầu,
Con ơi! Mẹ cũng đang rầu như con”

Bụng vợ tôi lớn dần, thì bụng con gái tôi cũng tăng kích thước. Hai mẹ con ra vô trước mặt tôi và thằng rể, làm tôi thấy nhột. Nhiều lúc ngồi bên nhau, tay tôi phản ứng, lấy ngón khều thằng rể. Thằng rể biết ý thông truyền sự cảm nhận bằng cách bóp đùi tôi, cả hai chúng tôi nhìn nhau mỉm cười ý nhị.

Từ lúc hai người đàn bà trong nhà tôi đều có bầu, không khí gia đình tôi hình như thay đổi. Thay đổi đầu tiên là tôi phải sửa lại cái cửa đi vào bếp và phòng ăn. Lý do căn nhà chúng tôi mới mua là căn nhà xưa, nhiều năm tuổi. Cái bếp nhỏ, cửa chật hẹp. Mỗi lần mẹ con nó ra vô gặp nhau tại cửa là xảy ra “ùn tắc giao thông”. Mẹ nhường con, con nhường mẹ. Nhìn hai mẹ con ra vô cà dựt mà thấy tội nghiệp. Tôi sửa cửa lớn ra 8 tấc 2 cho đúng tiêu chuẩn phong thủy.

Ngày tháng qua dần, bụng hai mẹ con lớn ra, cửa 8 tấc 2 hình như không đủ rộng.

Hôm đi siêu âm bác sĩ cho biết nhà tôi có bầu sinh đôi. Tin sét đánh làm tôi lặng người. Vừa về đến nhà gặp thằng rể ngồi trong salon mặt méo xệch, tôi hỏi có chuyên gì mà rầu vậy? Nó trả lời: “Vợ con có bầu sinh đôi!”. Tôi hoảng hồn la lên: “Nó có bầu sanh đôi”. Nói rồi tôi nằm vật xuống bên cạnh nó. Tôi có bịnh suyễn, những lúc như vậy bịnh suyễn phản ứng cấp kỳ. Tôi thở không nổi, tay chỉ về phía tủ thuốc, miệng lắp bắp: “Ventolin..”. Thằng rể hiểu ý chạy lấy chai Ventolin cho tôi. Nó giúp tôi xịt vào cổ họng, vuốt lưng tôi như thể làm cho cái nghẹn đi xuống. Tôi thở trở lại bình thường, nhìn con rể thì thào: “Má con cũng có bầu sinh đôi”.

Khi biết cả hai mẹ con đều có bầu sinh đôi, tôi nói với con rể: “Có lẽ bố con mình phải sửa cái cửa lại cho lớn hơn con à”. Rể tôi đồng ý, thế là hai chúng tôi lại hì hục nới cửa, kỳ này tôi làm cửa 1.820m, phía trên cong tròn cho đẹp. Nhìn cái cửa mới, thẳng Rể của tôi phát biểu: “Giờ mà có bầu Triple cũng không sao!”. Tôi hoảng sợ: “Thôi con à, hai đã muốn chết rồi con còn nói ba!”. Nhà đã nhỏ, những chuẩn bị cho con cháu tôi cái gì cũng cấp số 4. Giường em bé hai cái loại double, xe đẩy em bé loại 2 đứa mua hai cái, sữa chai 8 cái. Tã em bé một garage đầy nhóc. Ấm nước, bình thủy, quần áo, chăn mền cái gì cũng mua với số lượng khổng lồ. Nhìn núi đồ chất trong nhà, tôi nhìn lên ảnh Chúa: “Lạy Chúa! Con chỉ cầu xin Chúa cho con hôm nay dùng đủ thôi, sao Chúa cho con hậu hĩ, nhiều quá vậy!! Làm sao con chăm sóc nổi.

Bụng vợ tôi càng ngày càng to, dáng đi vợ tôi càng ngày càng bệ vệ, nàng đi sao vất vả quá. Nhìn vợ tôi tội quá, nếu có thể “Xin Chúa cho con mang đỡ một đứa”. Vợ tôi bị sửa tướng, con gái tôi cũng thay đổi kiểu đi. Hai mẹ con đi tới, đi lui trong giống như phim trình diễn thời trang quay chậm. Cả hai không thướt tha “liễu yếu đào tơ nữa” mà chậm chạm hùng hồn, hiên ngang khí phách. Mỗi lần hai mẹ con gặp nhau y như những đứa con trong bụng gặp nhau trước, chỉ thiếu điều chúng chưa thể đưa tay ra, bắt tay nhau. Nhưng gương mặt họ thì hồng hào láng cóng. Mấy cái mụn trứng cá vẫn nổi lên khuôn mặt khả ái của vợ tôi vào cuối tháng biến mất, nhường chỗ cho làn da tươi trẻ, vô cùng đáng yêu...

Buổi sáng tôi có lệ ngồi uống cà phê dưới hiên, phía sau nhà. Vừa đặt ly cà phê xuống bàn thì Mino (tên con chó) chạy đến rúc đầu vào chân tôi. Tôi cúi xuống ôm con chó lên nó giãy nảy không chịu, khác mọi khi. Tôi thả nó xuống và quan sát. Tôi phát hiện một chuyện rất quan trọng: “Con Mino cũng có bầu”. Chuyện con chó có bầu không làm tôi sửng sốt, có lẽ danh từ “có bầu” thành quen thuộc với tôi chăng. Tôi chỉ vuốt ve con chó và nói “Mino ngoan nhé”. Hình như nó hiểu chuyện, liếm chân tôi rồi chạy vào góc hè nằm nghỉ. Tôi đem chuyện Mino có bầu nói cho vợ nghe, vợ tôi cười nói: “Vậy là nhà ta có đại lợi, đại phúc rồi”. Còn tôi lại thêm một bận rộn mới, “lo ổ cho chó đẻ”

Bác sĩ cho chúng tôi biết vợ tôi có thai, hai đứa là con gái, còn con gái tôi ngược lại hai đứa là con trai. Nghe tin chúng tôi mừng lắm, vì nghe nói nếu hai đứa một trai một gái thì khó nuôi, đứa con gái sinh ra lớn lên có tính tình giống như con trai, còn đứa trai thì yếu đuối như con gái... có nhiều khi người ta phải cách ly hai đứa mới hy vọng chúng sống sót. Có nhiều hủ tục sau khi được sinh ra, người ta làm đám cưới cho chúng, vì cho rằng chúng là một cặp vợ chồng đầu thai trở lại…

Chúng tôi chuẩn bị tất cả cho ngày họ “nở nhụy khai hoa”. Tối 30 chưa kịp đón Giao Thừa, thì vợ tôi đau bụng, tôi sẵn sàng mọi thứ để đưa nàng đi nhà thương. Nhưng khi nàng an toàn, ngồi trong xe, thì xe đề máy không nổ. Chiếc xe không tuân lệnh tôi, nó cứ rên chứ không khởi động. Vợ tôi đau bụng quá, tôi đành lấy xe con rể để đưa vợ vô nhà thương. Vợ tôi tới nhà thương an toàn, chúng tôi làm thủ tục nhập viện. Đang lúc ngồi với vợ trong phòng thì mobilephone của tôi reo, đầu giây kia là thằng rể: “Ba!! Đưa xe về gấp, vợ con đang đau bụng”. Tôi luống cuống kiếm cô y tá, nhờ chăm sóc cho vợ tôi. Còn tôi chạy ra Car Park.


Khi ra đến car park tôi không thấy xe đâu, tôi tìm khắp nơi. Chiếc xe đã chắp cánh bay xa. Chiếc xe đã bị ai lấy đi. Điện thoại lại reo. Thằng rể hối thúc. Tôi luống cuống: “Hồi nãy ba đậu xe ở car park nhưng giờ không thấy xe nữa, dám xe bị ăn cắp rồi”, nếu vợ con bi đau quá kêu xe Ambulance đi, ba đi tìm xe... 20 phút trôi qua, rể tôi gọi tới báo tin, nó đã đưa vợ nó vào bịnh viện rồi, và hỏi tôi thấy xe chưa. Tôi cho nó biết chưa thấy xe. Rể tôi đề nghị gọi Police báo ngay, để đề phòng kẻ xấu lấy xe làm bậy.

Tôi trở vào với vợ và nói cho vợ tôi chuyện mất xe và chuyện cô con gái đã được chở tới nhà thương sinh. Vợ tôi nghe vậy mới hỏi: “Anh có nhớ Parking ở tầng màu gì không? Đúng rồi tôi nhớ rõ “tầng màu tím”. Tôi đứng bật dậy và chạy ra lên tầng màu tím. Chiếc xe màu trắng vẫn nằm im tại chỗ. Tôi đậu xe tầng màu tím. Lại đi tìm xe tầng màu hồng, làm sao mà tìm được.

Tôi vội vàng lấy xe chay qua thăm con gái. Chiếc xe bon bon ngon trớn thì bị cảnh sát chận lại. Cảnh sát trước tiên thử rượu. Không có dấu hiệu uống rượu. Tôi thấy mấy tên cảnh sát thì thầm với nhau, sau đó trở lại hỏi tôi bằng lái xe và giấy tờ chủ quyền. Tôi đưa bằng lái, nhưng không có giấy tờ chủ quyền, vì đấy là xe của con rể tôi. Tôi cố giải thích, nhưng cảnh sát không tin. Tôi móc điện thoại để liên lạc với con rể. Cái điện thoại chết tiệt lại hết pin, nó tít tít vài cái, rồi im luôn. Cuối cùng tôi phải theo cảnh sát về đồn. Tại đây cảnh sát cho biết: Tôi chạy chiếc xe bị báo là xe bị mất cắp”. Đúng rồi, khi nghe tin tôi làm mất xe, con rể tôi nó đã báo với cảnh sát, để đề phòng kẻ gian. Hiện tại tôi lái chiếc xe bị chủ nhân báo mất. Tôi cố gắng giải thích với cảnh sát, nhưng họ vẫn im lặng.Tôi mượn điện thoại để liên lạc với con rể, nhưng không được. Nhà tôi thì không có ai. Sốt ruột quá tôi phải gọi điện thoại cho người bạn. Người bạn nửa đêm chạy kiếm Luật Sư cùng đến đồn Cảnh Sát bảo lãnh tôi ra trước.

Chúng tôi quay ngược về nhà thương nơi vợ tôi đang lưu trú. Tới phòng vợ tôi ở, tôi thấy yên lặng. Tôi chạy kiếm y tá, cô y tá nói đã đưa vợ tôi vô phòng sinh. Tôi hối hả theo cô y tá tới phòng sinh. Vợ tôi đã sinh xong, tất cả mẹ tròn con vuông.

Tôi chạy vào phỏng ôm chặt lấy vợ. Tôi hỏi các con đâu. Vợ tôi nói: Họ đem tụi nó đi tắm rửa. Tôi ngồi bên vợ chờ đợi.

Bài văn Tả mùa xuân lớp 2 hay - Đoạn văn mẫu tả các mùa

Khoảng nửa giờ sau, hai cô y tá mang đến hai cái bọc trắng nhỏ, đặt cạnh vợ tôi, tôi và vợ vội vàng mở ra. Vợ tôi la lên: “Oh! No!” rồi nàng ngất xỉu, còn tôi đứng chết trân, nhìn hai đứa con không cùng màu da. Hai đứa nhỏ mặt mày nhăn nheo đen xì đang gào khóc. Tôi kéo cô y tá: “Are they my kids”. Cô y tá trả lời tỉnh queo: “Yes, That’re yours!”
Tôi rớt người xuống cái ghế, cái ghế gỗ bị tôi tấn xuống qua mạnh, gãy ra hai mảnh, miếng dăm gỗ đâm vào đít tôi đau nhói tôi ôm đít la lên: Á! Úi cha!!

Vợ tôi chưa tỉnh lại, tôi đang ôm mông, thì thêm hai cô y tá khác, tay ôm hai gói bước vào... “No! No! They are wrong!” họ đặt hai gói xuống, mở khăn che cho tôi thấy hai đứa bé “da vàng”, miệng cô y tá sorry liên tục và bồng hai đứa bé da đen lên, đi ra khỏi phòng.

Tôi hiểu chuyện đưa lộn em bé, nên tự nhiên mông tôi hết đau. Hai đứa bé nhìn tôi nhăn mặt khóc o oe. Nghe tiếng khóc, vợ tôi tỉnh lại, hoàn hồn như vừa trải qua cơn động đất dữ dội, cường độ cấp 10. Tôi nhìn vợ tôi, nhìn hai cô con gái, tôi mỉm cười hạnh phúc.

Tôi chợt nhớ tới con gái lớn, tôi vội vàng hỏi vợ tôi cho mượn điện thoại để liên lạc. Được biết con gái tôi sanh hai đứa con trai rất kháu khỉnh... Chúng tôi đón taxi về nhà vào đúng Mồng Một Tết.

Về tới nhà, người đón chúng tôi trở về là con rể tôi. Vợ chồng nó về trước chúng tôi khoảng nửa tiếng. Tôi dìu vợ tôi và ẵm hai con vào nhà. Tiếng con chó con ăng ẳng sau nhà. Tôi đặt hai cô con gái bé tí lên giường, rồi vội chạy ra sau nhà. Con Mino thấy tôi gừ gừ như gọi. Tôi tiến lại thấy Mino đang nằm giữa bầy con lúc nhúc, tôi đếm thấy vừa chẵn 4 con chó nhỏ. Lạ một điều là, mỗi con một màu rất đẹp...
Mùa Xuân Năm Ấy. Đúng là Chúa ban cho tôi nhiều quá!...và hậu hĩ quá !!!

Tuấn Linh Mùa Xuân 2007