User Rating: 0 / 5

Star InactiveStar InactiveStar InactiveStar InactiveStar Inactive
 

lythuongkiet1

Tay dơ lấy nước mà rửa. Nước dơ lấy gì mà rửa? (Vua Duy Tân). Lịch sử Việt có những bài học lớn dạy cho mọi thế lực xâm lược. Việt Khang là một tuổi trẻ yêu nước xuất hiện đúng chỗ và đúng thời.

Nam Quốc Sơn Hà (Lý Thường Kiệt) - Hịch Tướng Sĩ (Hưng Ðạo Vương)
– Common Sense (Thomas Paine) – Việt Nam Tôi Ðâu? & Anh Là Ai (Việt Khang)

Suốt chiều dài lịch sử nhân loại từ Ðông sang Tây đều nảy sinh những nỗ lực chống lại tính chuyên chế và bạo lực của bạo quyền bằng những bài thơ, bài văn, hay bài ca nhằm kích động lòng yêu nước thương nòi, tinh thần tôn trọng quyền tự chủ, quyền làm người, quyền tự do, và quyền bình đẳng, v.v. Những bài thơ, bài văn, hay bài ca đấu tranh cho nhân quyền đó đã đi vào lịch sử văn học và trở nên bất tử.

Ở nước ta đã có những bài Hịch chẳng hạn Hịch của Hai Bà Trưng, Trần Hưng Ðạo, Nguyễn Trãi. Ở Mỹ có những bài chính luận (pamphlet), tương tự như những bài Hịch, trong số đó nổi tiếng nhất có bài Common Sense (1776) của Thomas Paine và bài The Sentiments of An American Woman (1780) của bà Esther de Berst Reed. Những bài Hịch này đã đi vào Văn Học Sử Hoa Kỳ (The Norton Anthology of America Literature, 1998, p. 691).

Ở nước ta, nhân vật mở đầu lịch sử đập tan ách đô hộ của Tàu (tiêu diệt chủ lực quân Nam Hán, giết chết cả Hoằng Tháo (con vua Hán) trên sông Bạch Ðằng (năm 938) và tái dựng nền tự chủ của dân tộc ta là Ngô Quyền (897-944). 

Sử gia Lê Văn Hưu viết: “Tiền Ngô Vương có thể lấy quân mới hợp của đật Việt ta mà phá được trăm vạn quân của Lưu Hoằng Tháo, mở nước, xưng Vương làm cho người Phương Bắc không dám sang nữa. Có thể bảo một cơn giận mà yên được dân, mưu giỏi mà đánh cũng giỏi.”

Sử gia Ngô Thì Sĩ ghi: “Trận thắng lớn trên sông Bạch Ðằng là cơ sở sau này cho việc phục lại quốc thống. Những chiến công các đời Ðinh, Lê, Lý, Trần vẫn còn nhờ vào cái uy danh lẫm liệt để lại ấy. Trận Bạch Ðằng này là vũ công cao cả vang dội đến ngàn thu. Há phải chỉ lẫy lừng ở một thời bấy giờ mà thôi đâu!” 

Nhân vật anh hùng tiếp nối với đại chiến công phá quân Nhà Tống là Lý Thường Kiệt (1019-1105). Ông vốn dòng họ Ngô, tên Tuấn. Vì có công lớn nên được vua Lý Thánh Tông ban ân cho đổi sang họ Lý. Khi được tin Nhà Tống chuẩn bị xâm lược nước ta, ông đã phát biểu trước các quan rằng: “Ngồi yên mà đợi giặc sao bằng đem quân đánh trước để chặn các mũi nhọn của địch.” Thật là câu nói của một bậc đại anh hùng yêu nước đã rửa nhục cho dân tộc Việt đã từng bị Bắc Thuộc cả 1000 năm.

Ngày 27 tháng 10 năm 1075, ông mở cuộc đại tấn công vào đất Tống tại Ung Châu (Nam Ninh) và Châu Khâm, Châu Liêm (Quảng Ðông). Ông ban nghiêm lệnh cho toàn quân sĩ: “Không được đụng tới cái kim, sợi chỉ” của dân, vì vậy dân chúng Hoa Nam ca ngợi ông là “Cha họ Lý”. Hạ xong các thành, ông cho rút quân về.

Ngày 18 tháng Giêng năm 1077, Quách Quỳ dẫn 30 vạn quân Tống sang rửa hận, lại bị Lý Thường Kiệt đánh cho tan tác tại sông Như Nguyệt (sông Cầu), quân chết hơn phân nửa. Ðầu tháng Hai, Ðinh Tị, 1077, Quách Quỳ buộc phải chấp nhận rút quân. Quân ta chiếm lại đất đai đã mất từ trước. Theo Lê Quý Ðôn, sử Tống sau này phải thừa nhận Lý Thường Kiệt là: “Binh pháp giỏi, đánh đâu thắng đấy.”

Ðại chiến thắng lẫm liệt đó một phần cũng do bài Hịch được coi là một bài “thần thơ khích lệ tướng sĩ” của Lý Thường Kiệt và cũng được coi là Bản Tuyên Ngôn Ðộc Lập của nước ta đối với Nhà Tống:

Nam Quốc Sơn Hà 
Non Sông Nước Nam

Nam quốc sơn hà Nam Ðế cư 
Nam quốc non sông Nam Ðế cư
Tiệt nhiên định phận tại Thiên Thư 
Rõ ràng đã định trong Thiên Thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm? 
Cớ sao nghịch tặc qua xâm phạm?
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư 
Chắc chắn lũ bay bị khử trừ

lehaibatrung

Lễ Hai Bà Trưng

Hải Bằng HDB