User Rating: 0 / 5

Star InactiveStar InactiveStar InactiveStar InactiveStar Inactive
 

 

buacomchieu

1- Bữa cơm chiều.

- Kỳ à! Con làm chi lục đục dưới bếp còn chưa chịu lên ăn cơm cho rồi? 
Tiếng mẹ tôi vọng xuống từ phòng khách xen lẫn tiếng mưa rơi lộp độp trên mái tôn hạt mè. 
- Dạ, con đang làm canh rau muống. Con lên liền, mẹ. 
Miệng nói tay làm, tôi vớt rau vô đĩa, cho vào nồi nước một phần tư muỗng cafe muối, một ít vị tinh, nặn năm ba giọt nước chanh vào. Sau cùng là một mớ hành lá và ngò tươi xắt nhuyễn mới cắt từ vườn vào. Nêm nếm xong xuôi, tôi đem tô canh đặt lên bàn. Hơi nóng tỏa trên mặt nước thoảng mùi thơm dìu dịu. 

Chiều nay trời Canberra bất chợt đổ mưa, mưa rào. Những giọt nước nghịch ngợm bắn tung tóe vào hiên nhà ướt đẫm. Tôi tưởng mình đang sống ở quê vào những ngày mưa gió dầm dề, mang tơi đội nón lọt tọt theo chân mẹ ra ao cắt rau muống, vớt cá rô rồi khi chiều về cả nhà cùng quây quần bên bữa cơm đạm bạc, ấm cúng. Tôi đoán không chừng lâu lắm rồi ba mẹ tôi mới tìm lại được hương vị món canh giản dị này. Mẹ tôi trầm trồ nếm thử rồi chắp miệng: 
- Chà chà! Ai dạy con nấu canh rau muống mà ngon rứa Kỳ? 
Tôi phỉnh mũi, mắt láo liêng tự đắc: 
- Dạ, con tự nấu chứ ai mô mà chỉ. 

Tôi đâu dám nói thật là hôm qua nhận được thư của Cúc gởi sang, Cúc cặn kẽ chỉ cho tôi từng ly, từng tý làm sao có thể nấu một nồi canh đơn giản như canh rau muống, canh tần ô, lá lốt, tập tàng, canh chua bạc hà. Cúc lý lắc cho biết ăn những thứ canh ấy trước sẽ giải nhiệt trong người, sau nữa không gì hơn, là để nhớ đến người con gái ở quê nhà vẫn mỏi mòn, vấn vương người xa xứ. Tôi thấy ba mẹ ăn cơm với canh ngon miệng, lòng tôi vui như mở cờ trong bụng. 

Đang ăn, mẹ tôi nhắc lại chuyện ngày xưa: 
- Con có nhớ cái hồi con còn nhỏ, cứ mỗi lần mẹ ra ao cắt rau muống, bắt cua đồng con đòi đi cho được, không cho con lại khóc lóc giẫy nẩy. Bữa nọ, mẹ giấu ba cho con đi theo, lúc ba con gánh lúa ngang bờ ao thấy con đang lụp chụp sau lưng mẹ thiếu đàng muốn rớt xuống nước, rồi sau đó... 
Tôi đỡ lời mẹ, bộ mặt giả vờ đau đớn: 
- ... rồi sau đó về nhà bị ba cho roi vào đít... đau điếng. 
Ba tôi như chợt nhớ ra điều gì nói với tôi: 
- Kỳ à, đầu tháng Chạp ni, ba mẹ về Việt Nam ăn Tết với bà ngoại, nếu con muốn về, ba mẹ cho con cái vé mà về, chứ bà ngoại nhớ con lắm. Nhất là mấy sắp nhỏ con của bác Hai Phúc, dì Tư Cần, chú Út, tụi hắn cứ nhắc con miết. Tụi hắn còn nói con ăn bơ, ăn bôm nhiều quá đã Việt Nam rồi.

Tôi nheo mắt, vò đầu: 
- Con cũng chưa muốn về lúc ni, thôi tiền nớ ba mẹ phụ thêm cho dì Tư để con của dì đóng tiền học ở trường. Còn con, khi mô đủ tiền con sẽ về. 
Nghe vậy mẹ tôi mừng rỡ nói: 
- Trời ơi, con tui càng lớn ngày càng suy nghĩ giống mẹ quá chừng. Dì Tư con nghe được chắc dĩ mừng lắm nghe con. 
- Rứa khi mô con mới về ? 
- Con định cuối năm tới con sẽ về với đại gia đình cho vui. 
Nghe vậy ba tôi đảo mắt một vòng, vỗ vai mẹ, tự hào: 
- Đó, bà thấy không? Tui noái mô có sai. Chuyện tình cảm, thằng Út nhà mình nó giống y chang như tui, chứ không phải giỡn đâu, nghe bà. Đi mô cũng phải có cha mẹ, anh em đông đủ. 

Mẹ có dịp kể công: 
- Hứ! Tui biết rứa nên tui mới ráng thêm nó đó chứ, còn không sức mấy, ông. Không có tui, đố ông tìm ra nó cho tui. 
Ba xàng xê: 
- Bà thiệt là lạ! Chuyện hồi cố lũy bà đem ra nói, không khéo, con nó cười cho. 
-Thôi đi ông, bây chừ mình noái chuyện mà hồi tối mình bàn lỡ dở đó. Ông noái cho nó nghe đi. Coi nó có đồng ý không. 
Ba tôi hất cằm ra dấu cho mẹ tôi nói. 
Mẹ lập lại: - Lần này về Việt Nam, trước để thăm bà ngoại cùng mấy chú bác con, sau nữa, ba mẹ dự định kiếm đứa mô vừa ý, vừa tứ rồi làm giấy tờ bảo lãnh qua đây cho con. Con có ý kiến, ý cò chi không, sau này khỏi phải lôi thôi? 

Mẹ tôi trút bầu tâm sự, nói tiếp: 
- Con thấy không, bên ni cả tuần ba mẹ buồn thiu. Lẩn quẩn ở nhà chẳng biết đi mô. Chòm xóm láng giềng toàn là Tây là Tàu. Muốn kiếm một người Việt để nhai trầu nói chuyện thiệt là hiếm. Chi cho bằng ba mẹ cưới vợ cho con. Con sẽ có vợ có con, ba mẹ sẽ có cháu nội ẵm và có dâu trò chuyện. Lúc nớ, ôi thôi cả nhà cùng vui!

Tôi vội vã kiếm cớ từ chối: 
- Con... con học chưa xong mà mẹ. 
Mẹ tôi trấn an: 
- Thì làm giấy tờ đến khi vợ con qua là vừa. 
Mẹ tôi nói “vợ con” nghe răng mà ngọt như mía lùi. Tôi lại kiếm cớ từ chối tiếp: 
- Mẹ thấy không, bên ni vợ chồng người ta bỏ nhau hà rầm như… cơm tháng. Huề cho Luật Sư ăn. Có mấy ai thực sự được hạnh phúc? Ménandre nói hôn nhân là một tai vạ. 
Chưa hết câu, mẹ tôi đã nhắc: 
- Nhưng là một tai vạ cần thiết. 

Không ngờ mẹ tôi cũng thuộc danh ngôn Tây phương gớm. Tôi dường như bí: 
- Chuyện đó con lo được. Mẹ yên tâm đi. 
- Trời. Ông thấy thằng con trai của ông không? Chuyện đại sự như rứa mà nó nói là tự lo được. Nói không phải để giựt mình con, chứ năm xưa cưới mẹ, ba con phải lo đến ba năm trời đó nghe con. Con đừng có lớ quớ, giỡn chơi. 
Ba đưa tay lên miệng tằng hắng vài cái: 
- Cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, nhưng thằng Kỳ nhà mình có nhọt đằng sau cho nên ngồi không được, phải không? 
Tôi khoái chí bụm miệng cười, vài hạt cơm sặc ra trong lòng bàn tay. Không ngờ, ba tôi nói giỡn nhưng lại trúng phóc. Mẹ tôi ngừng ăn, ra vẻ không được vui: 
- Răng ông lại vô tư rứa? Ông phụ tui lo cho nó đi. Lớp lớn thì mô vô đó rồi - nhà chỉ còn mình nó là út phải lo cho đàng hoàng, tử tế với người ta.

Mẹ tôi lại đi xa hơn: - Lỡ mai tê mốt nọ, tui với ông có theo ông theo bà, lúc đó ai đứng ra mà lo cho nó, tội nghiệp nó ông ơi. Dầu răng đi nữa, đám cưới con cái mà còn cha còn mẹ vẫn mặn mòi hơn ông à. 
Nghe mẹ tôi phân tích kỹ quá, ba tôi đắc ý gật đầu liên tiếp làm tôi gần như mất hết hy vọng nhờ ba tôi can thiệp cho một tay. Mẹ tôi tiếp cuộc hành trình: - Ông không thấy nó học năm thứ ba rồi mà chưa có đứa mô hết trơn, hết trọi. Ông còn nhớ năm xưa tuổi này, tui với ông đã sinh ra thằng Hai Thuần, rồi tới con Ba Hưng. Ông ráng nhớ coi thử tui nói có đúng không hỉ? 
Ba rờ cằm ra vẻ đồng ý: 
- Chuyện nớ mô có sai. Nhưng mà nghĩ cũng lạ, con cái nhà mình lơ là trong chuyện này hè? Mấy anh chị của nó lập gia thất trễ ơi là trễ, bây chừ, đến lượt nó cũng rứa, nước tới trôn còn chưa chịu nhảy, lúi húi nó ”trạc ngoại tứ tuần” để rồi phải chèo queo một mình. 
Ba tôi đưa ánh mắt hiền từ nhìn tôi như gởi gắm những gì chân thật nhất: 
- Kỳ à, con cứ nghe lời ba mẹ đi, lỡ mai mốt ba mẹ khuất núi, khuất non ba mẹ cũng vui lòng vì đã lo tới nơi tới chốn cho con.

Đến nước này tôi không thể nào không cho ba mẹ biết về chuyện kín đáo giữa mình và Cúc từ bấy lâu nay. Sở dĩ tôi giấu ba mẹ là vì tôi không muốn ba mẹ phải bận tâm trong chuyện này. Hôm nay tôi thấy ba mẹ hớn hở lo chuyện tương lai cho mình nên tôi chẳng có chi phải giấu thêm nữa. 
- Con... con có bồ rồi mẹ à! 
Bất chợt, mẹ nhìn tôi bằng ánh mắt ”điệp viên 00 chớp”
- Cái chi? Mắt mẹ tôi đột nhiên phát sáng. - con đã có bồ rồi à? 
Ba mẹ ngạc nhiên mừng phơi phới như vừa nhận được của lạ từ Cung Hằng, Cung Quảng gởi xuống. Lần đầu tiên ba mẹ tôi nghe thằng con út con iếc của mình nhắc đến chuyện lứa đôi, biểu ai không rộn ràng cho được. Mẹ tôi nhấc chiếc ghế ngồi lại gần tôi. 
Khuôn mặt mẹ rạng rỡ ra thấy rõ.

- Mèn ơi! Bộ bạn con mắc cỡ lắm hay răng mà con không dẫn ”con dâu” tương lai về đây trình làng cho bà con lối xóm biết mặt biết mũi hỉ? Tại răng con lại tệ như rứa, Kỳ? 
Tôi ngập ngừng như gà mắc đẻ, trả lời cụt ngủn: 
- Dạ tại... tại con chưa có dịp. 
Mẹ thắc mắc: 
- Con làm cái ông chi ở đây mà không có dịp? Mấy ngày mồng Năm, ngày Tết huống chi dịp, con nói chơi. 
Tôi đuối lý. Mẹ khoát tay: 
- Thôi đi đừng có qua mặt ba mẹ. Con chẳng có chi chi hết để mà khoe. Quyết định rứa đi con! Ba mẹ về Việt Nam lần này sẽ dựng chồng gả vợ cho con. Không nói ôn đơ, mô tê chi hết. 
Tôi bỏ vội chén cơm xuống bàn nhìn ba như nài nỉ mẹ một phen. Nhưng ba tôi làm tình vờ nhúng vai đứng dậy bước ra ngoài hiên quét nước mưa. 

                                                                     * * * 

Từ ngày ”quyết định rứa đi con” hay nôm na là ”bữa cơm định mệnh” đến giờ, tôi hồi hộp từng giây, từng phút. Lòng nóng như dung nham núi lửa, tôi cảm giác lục phủ ngũ tạng của mình dần dần bị đốt cháy từng phần. Cây guitar trong phòng héo úa chờ đợi tôi gảy lên bản ”Right here waiting for you” hằng đêm. Tôi tự nhủ, kỳ nghĩ hè này coi như là toi, xong cuộc đi đơn chiếc của mình. Hè đến, vui đâu không thấy chứ phiền muộn dâng trào đến ngạc thở. Những ngày gần đây, khuôn mặt thư sinh của tôi coi bộ thẫn thờ đến tội nghiệp, nỗi lòng biết tỏ cùng ai. Ngày xưa đến giờ, tôi chưa một lần cãi lời cha mẹ. Lỡ may ba mẹ tôi xài lại ”chiêu cỗ” tức đặt đâu ngồi đó thì tôi làm răng ăn nói với Cúc? 

Nhìn ánh trăng vờn vợn trong vườn khuya, tôi mơ màng nhớ lại mối tình học trò ngày nào... lần đầu tiên nắm tay em trong sân trường vắng mà vẫn nghe tim đập thình thịch, mắt anh nhìn tứ phía rồi vội vã hôn em dưới tàn phượng vỹ. Em e thẹn đến đỏ mặt thấy càng thương. Chợt những cánh hoa phượng bẽn lẽn rơi xuống, vướng vào tóc em thơm nồng. Đâu đó một vài chú ve lom com không hẹn mà đến, hòa cùng tiếng gió lao xao trỗi lên điệu nhạc du dương trầm bỗng như để chia sẻ niềm vui đầu đời của hai tâm hồn trẻ. 

Ba mẹ đi rồi, tôi buồn thỉu buồn thiu, căn nhà đã trống càng thêm trống. Đêm nào tôi lại không dán mắt lên bầu trời cao thẳm, cùng muôn ngàn vì sao lấp lánh, cầu Trời, khẩn Phật phù hộ cho ba mẹ gặp ngay người mình thương, sau này khỏi gặp phải chuyện rối ren trong tình cảm riêng tư của mình.

alt

2 - Rằm tháng Giêng 

Ngày ba mẹ trở lại Canberra là ngày tôi vui nhất và cũng là ngày mà tôi thóp thỏi lo âu nhất. Tôi phụ mẹ xếp lại mấy lá trầu khô, cau khô, thuốc rê, mứt gừng, mứt dừa xanh, đỏ, vàng thơm phức. Mẹ tôi đang chia ra từng phần quà cho mấy đứa con. Còn ba tôi săm se vài ba con khô chuẩn bị nhâm nhi với con cái, rể rang. Mẹ tôi lấy trong túi áo lá thư đưa tôi, nói: 
- Kỳ, hình vợ tương lai của con nì, con nhỏ thiệt là ngoan và hiền! Mẹ nói thiệt với con đẹp xấu mẹ không thiết, chứ tính tình con nhỏ như rứa là mẹ ưng cái bụng rồi. Ta nói cái nết đánh chết cái đẹp con à.

Mẹ đưa tay vớ lấy ống nhổ kề bên, xẹt một cỗ nước trầu đỏ lòe vào trong. Tiện tay, mẹ xăn ống quần lãnh đen bóng lên khỏi mắt cá rồi lật ngược nó lại và cho ống quần chùi vào miệng gọn bâng như ngày còn ở Việt Nam. Nước trầu dính hai bên mép khô đi, sạch bóng. Mẹ tiếp tục bỏm bẻm nhai trầu vừa dặn dò: 
- Mai sau con phải cư xử tốt với nó, còn không con phải biết tay mẹ. Người như rứa, con có thắp đuốc xuống biển tìm cũng khó mà gặp được. 
Ba cũng vui vẻ họa theo: 
- Hiền và dễ thương lắm đa. 
Cầm lá thư trong tay, tim tôi từ từ thắt lại. Tiếng ve râm rang trong sân trường năm ấy vọng về bên tai tôi nghe thương nhớ não nùng. Nét mặt hiền từ và ánh mắt thẹn thùng của Cúc như quanh quẩn đâu đây... Tôi bước vào phòng, úp mặt lên gối cho hai dòng nước mắt chảy. Một lát tôi lấy kéo cắt bì thư. Tay tôi run run rút nhẹ tấm hình đầu tiên ra. 
- Cúc! 
Tôi hét lên làm bóng đèn trên tầng nhà muốn rơi xuống. 
- Cúc của tui đây! Ai trồng khoai đất này nữa! Tôi bỏ xấp hình trên giường rồi chạy như tên bắn ra phòng khách. Nhìn khuôn mặt mùa Xuân của tôi, mẹ dừng tay hỏi: 
- Răng, được không con?

Tôi ngồi xuống đặt tay lên vai mẹ, nhe răng cười xòa: 
- Dạ... dạ ba mẹ răng thì con rứa. Chứ con mô dám làm trái ý “Thánh Chỉ“ trên cao. Được cũng tiến tới, không được cũng... tiến tới. Ba mẹ làm con muốn bắn tim ra ngoài. 
Mẹ tôi cười híp mắt. 
Ba cho mấy con khô cuối cùng vào túi, phủi phủi hai tay: 
- Cha chả! Thằng con bà bữa ni mạnh dạn dữ, hè! 
- Mẹ, con đấm lưng cho mẹ, nghe? 
- Thôi khỏi. Dành sức đấm lưng cho vợ. 
Tôi xoay người qua hỏi ba: 
- Ba, con nấu trà Móc Câu cho ba uống nghe? 
- Ừ. 
Ba tôi gục đầu. - Được đó con. Bữa ni, chuyển trời thấy lạnh lạnh, có tí trà nóng ăn với mứt gừng thì ấm bụng. 
Tôi vừa xuống bếp, trên này ba tôi thì thầm to nhỏ với mẹ. 
- Thằng coi bộ lạ bà hỉ, bữa ni cái chi cũng tự nguyện làm ráo. 
Mẹ tôi chắc ăn: 
- Ông lại khéo nói nhằm. Bây chừ, ông biểu nó lên núi bắt cọp nó cũng đi nữa chứ nói chi tới ba cái chuyện gãi ngứa nớ.

Tôi đứng dưới bếp, miệng cười tươi như mấy chậu Cúc, chậu Vạn Thọ ngoài vườn sáng nay, lòng thầm cảm ơn Trời Phật, cảm ơn ba mẹ hết sức. Cơn gió Xuân hây hẩy vừa thổi vào lòng tôi nghe mát rượi khắp người. Giờ tôi mới thật sự bắt đầu ăn Tết. 

Canberra, Rằm tháng Giêng, 2002 
Ngô Kỳ Điệp