User Rating: 0 / 5

Star InactiveStar InactiveStar InactiveStar InactiveStar Inactive
 

 

(Mùa xuân về, xin cung hiến độc giả thân mến chuyện Tết vui có thật. Một cảm tình trân qúy, đã xảy ra trong đời tôi). 
lecuoi
 
Nền trời phơn phớt xanh lơ, điểm những lọn mây vàng xám, ươm hồng, lơ lững trôi về nơi vô định. Xa xa xuất hiện đàn chim én, bay qua kẽ mây trôi từ phương Bắc về. Tiết trời giá lạnh, run rẩy, đang yên ắng lạ thường. Bỗng nhiên, tiếng đàn, tiếng trống, vọng ra từ căn nhà xinh xinh bên sườn dốc do ban nhạc đánh rất hay, ngón đàn điêu luyện, chơi vơi trong bầu trời đẫm sương mù, vươn lên đỉnh thông rồi lặng lẽ tan đi trong ráng chiều dần dần phai nắng.  

Vào giờ phân giới giữa ánh rạng rỡ của ngày đầu năm, và bóng tối xuân về, thốt nhiên Anh Thư cảm thấy ngập tràn niềm vui, như cỡi trên con thuyền hoa hạnh phúc bất tận:

Bấy lâu em còn nghi còn ngại
Bữa nay em kêu đại bằng “mình”
Phụ mẫu hay được, không lẽ đánh mình giết em! (*)

Do bởi... í a ... là cái ông Tơ bà Nguyệt mà ra cả, cũng tại... từ hồi xửa hồi xưa kia cà: Thuở đó chàng Vi Cố ngoạn cảnh đêm trăng, thì gặp ông Nguyệt Lão râu tóc bạc phơ đang mân mê mớ chỉ hồng, mà ngồi trước tòa cổ miếu trầm ngâm suy tư. Chàng Vi Cố khẩn khỏan hỏi thăm ông Lão Nguyệt người vợ sau nầy là ai. Thì được biết vợ của chàng sau nầy là một cô bé bán rau nghèo khổ. Quả thật đúng y bon thật như vậy: Rằng thì là... cũng do từ đấy mà ra, nên Anh Thư đã dám bạo gan bạo phổi:

Ai về bà Điểm Hóc Môn
Hỏi thăm người ấy có còn hay không?
Để tôi kiếm sợi chỉ hồng 
Nhờ ông Tơ bà Nguyệt kết vợ chồng đôi ta. (*)

Giờ đây chúng mình mới “có chuyện” vui... cũng phải thôi: 

Ấy ai dắt mối tơ mành
Cho thuyền quen bến cho anh quen nàng
Tơ tằm đã vấn thì vương
Đã trót dang díu thì thương nhau cùng. (*) 

Họ đã quyết chí hẹn thề với nhau:
Anh đừng thấy “đăng” mà phụ “đó”
Đừng chê em nghèo khó mà vội phụ phàng
Anh coi đồng tiền sớm mai còn chiều mất
Chớ nhân nghĩa bạn vàng vững chắc thiên kim (*)

Thế nên ngày mai chính thức hai Họ làm đám cưới cho Anh Thư và Bửu Bảo mà! 

alt

Anh Thư là con gái đầu lòng, ba me cô tuy gốc gác miền Trung, nhưng họ rời quê hương khá lâu, gia đình lên Đà Lạt làm việc với Pháp, nên mọi việc từ trong ra ngoài, họ lo cho con gái chu tất, toàn vẹn theo lối phương Tây. 
Bảo, con trưởng nam dòng họ vương tôn, giàu có và thanh lịch. Gia đình đôi bên, có đủ yếu tố xây dựng gia thất cho con, để dòng họ thêm hoan hỉ nở mày, nở mặt. 
Ngoài kia, họ nhà gái đang huyên náo lạ thường, đàn ca, nhạc sống, vui vẻ hết biết. Suốt đêm Anh Thư không dám nằm ngủ, cô sợ xẹp mái tóc đánh rối bới cao, sẽ bù xù, mất thẩm mỹ đi. Mấy phù dâu xúm lại trang điểm cho nàng, vì nước da của Anh Thư ngăm ngăm đen, ai ai cũng nói nàng có làn da như vậy thì có duyên. Nhưng nàng bực tức khi có bạn đã chế nhạo:

“Chưa đi chưa biết Bà Đen 
Đi rồi mới thấy đen hơn bà nhà 
Bà nhà tuy có hơi già
Nhưng mà vẫn... trắng hơn là Bà Đen”!

Nàng càng bực mình vì đôi giày cao gót, cô chọn nhầm, da giày cứng, dày như da voi, cô vừa mang đi lui đi tới mấy vòng, thì gót giày tàn nhẫn “xơi tái” mấy miếng da chân, rát bỏng, đau điếng. Mỗi lần cử động, nó đau lên thấu tim, dù Anh Thư se sẽ lê tấm thân phì lũ, đi nhè nhẹ, cà nhắc, cà nhót. 
Chín giờ sáng! Nhà trai đã có mặt trước sân hồng. Hai gánh đi đầu là cặp ngỗng trắng nhốt trong lồng mây, nó luôn hoác mỏ, khàn khàn, kêu khọt khẹt kêu réo. Tiếp theo là con heo mọi mập ú, ụt ịt quay lui quay tới trong cái cũi sơn đỏ, cột nơ hồng. Gánh thứ ba là vò rượu cẩm chôn bách nhật sủi tăm. Tiếp theo là tám khay mâm quả, phủ nhiễu đỏ, viền tua vàng, do những chàng trai mặc áo xanh đỏ, đội nón lá mười vành, khệ nệ trang trọng bưng. 
Hai bên có những người đồng cổ phục, cầm cán lọng dài màu vàng che nắng. Chàng rể mặc áo dài thụng màu xanh biển, chữ Phước, đầu chít khăn đóng, quần dạ trắng, mang giày thô đen. Còn cho chú tiểu đồng hầu xách theo bộ đồ “tuxedo” nữa. Chàng rể đi trước giữa hàng thân quyến cùng quý ông bà, mệnh phụ phu nhân, bạn bè, bà con gia tộc đi sau lưng. 

Hai người bên họ nhà trai bưng khay trầu rượu vào trước sân hồng, ra mắt quan viên hai họ, xin họ nhà gái cho nhập gia tùy tục. Thế là đại diện họ nhà gái đứng trên thềm hoa, vui vẻ nhận lời. Mọi người hoan hỉ trang trọng lục tục kéo nhau vào phòng nghinh tân. Ông mai bà mối nói năng lưu loát, nên vui vẻ cả làng. Các mâm sính lễ đặt trên chiếc bàn dài, cặp ngỗng và “chú hợi” để dưới sân, gần cửa chính. Ui! Ngày xưa muốn cưới hỏi, phải có đủ 6 lễ vật: 
- Lễ thái nạp. (đính ước giữa trai gái).
- Lễ vấn danh: (hỏi tên tuổi cô gái).
- Lễ nạp cát: (nhà trai trả lời bằng lòng).
- Lễ nạp lệ: (ăn hỏi).
- Lễ thinh ký: (lễ xin cưới).
- Lễ thân nghinh: (Lễ cưới).
Bi chừ thì giản dị thuận tiện đi nhiều chớ. Nghi thức diễn tiến tốt đẹp, đến lúc Anh Thư hồi hộp, rụt rè, được bà me vén bức màn nhung, dìu con ra phòng nghinh tân. Trong lòng nàng lo sợ ngổn ngang trăm mối, giờ phút chót nàng vẫn lo sợ nhà chồng chê “mình ú na ú nần”, nên nàng đã rỉ tai: 

“Lấy vợ xin anh lấy vợ ù. 
Tay em đầy đặn, tối em ru. 
Kê đầu anh ngủ êm hơn gối. 
Mộng đẹp, hiên ngoài gió vi vu”.

Bỗng chốc có vài mệnh phụ đài các, chụm đầu xì xào, chỉ chỏ bộ cánh “xê-rê” trắng trắng, có tấm voan mỏng che mặt, đuôi áo dài lê thê sau gót cô dâu, găng tay trắng dài lên tới cánh, cô dâu đội vương miện lóng lánh kiễu nữ hoàng Anh. Có người bên nhà trai nói trổng: 
- Y như con ma da chết trôi. Thấy gớm ghiết ớn lạnh hè. Thiệt là. 
Nhà gái tái mặt, vội cười xuề xòa: 
- Đồ trắng, tượng trưng cho sự trinh bạch mà. 
- Ngày cưới xin, ăn nói chi bậy bạ quá! 
- Ui xà! “Ở có nhân, mười phân chẳng khốn. Ở có đức, mặc sức mà ăn”
- Miệng mồm ăn mắm ăn muối. 
- “Chỉ đâu mà buộc ngang trời. Tay đâu mà bịt miệng người thế gian”.
Họ đã xầm xì to nhỏ: 
- Để rồi chị em dòm coi nghe: Cái thứ nớ rồi không trước thì sau sẽ giống như: 
Ba bà đi chợ với nhau:
Một bà đi trước kể chuyện nàng dâu.
Một bà đi sau tu tu lên khóc:

Nhà bà có phước lấy được dâu hiền
Nhà tôi vô duyên lấy phải dâu dại
Việc làm thì trái chỉ tưởng miếng ăn
Hễ bảo quét sân đánh chết ba gà
Bảo đi quét nhà đánh chết ba chó
Có mâm giỗ họ miếng ra miếng vào
Rửa bát cầu ao liếm dĩa quèn quẹt. (*)
      

usa ket hon

Hai họ lời qua tiếng lại thật khổ hết biết! Khổ nhất là ông Tơ bà Nguyệt, hết ông Tơ cứ lo chạy qua bên nầy, thì bà Nguyệt lại chạy lăng xăng về bên kia, năn nỉ ỉ ôi. Hai họ mích lòng nhau, thấy sợ, trong khi pháo nổ rền trời. 
Tôi đi phù dâu sợ cháy áo quần, nên vén váy áo ngồi thụp xuống nền nhà, bưng hai tai. Khi nghe nhiều tiếng kêu rú thất thanh vang lên, tôi đứng phắt dậy, ngơ ngác nhìn quanh: 
Hai con ngỗng nghe pháo nổ đì đùng, chúng hoảng sợ, tống cửa lồng, một con bay lên bàn, đạp đổ bình hoa, lễ vật, ly tách, bánh rượu, trái cây. Khi người đàn ông túm bắt được, vặn ngược cổ nó lui sau lưng, thì trên bàn không còn gì ráo. Con ngỗng kia nhướng cổ, quạt cánh rượt theo mấy khuê nữ đài các, khiến mọi người xô đẩy, đạp lên nhau mà né chạy. Con heo mọi ụt ịt càng hoảng sợ, nó hất chiếc cũi ngã ngửa ra, hét tướng lên, kêu eng éc, rồi nó cạp nắp đậy, nó sổng cũi, vừa chạy vừa ị ra từng cục lung tung. 

Hầu hết mọi người sửng sốt, ngây người, chết trân, ngơ ngác nhìn trước cảnh tượng khá bất ngờ. Nhưng người đau khổ nhất là Anh Thư. Cô đứng chịu trận hơn một giờ, do những thủ tục nhập gia rườm rà, nên đôi chân Anh Thư càng lúc càng sưng húp, vì những vết thương cọ xát vào đôi giày mới, mạch máu giật tưng tưng từng cơn. Cô mệt đừ, mồ hôi vã ra như tắm, mặt mày tróc dần phấn son, trông cô lem luốc, da cô trổ đồi mồi như con mèo vá. Tự dưng bụng đói cồn cào, cô hoa mắt, chóng mặt, và lăn ra bất tỉnh nhân sự. 
Hai cô phù dâu hoảng hốt, luống cuống vội vàng nâng Anh Thư dậy, Trầm Mây và tôi đều gầy ốm, so với “Thư tán phẩm”, chúng tôi vẫn cố sức làm tròn nghĩa vụ phù dâu. Mỗi người kéo một cánh tay của Anh Thư, quặc vào cổ mình, kẹp cô ở giữa, chúng tôi ra sức kéo lôi Anh Thư xềnh xệch đi vào “the phòng”. Các bạn gái không ngớt xoa dầu cho Anh Thư, cạo gió, giật tóc mai. 
Dần dà thì Anh Thư cũng hồi tỉnh lại. Thật uổng công mái tóc “búp Ănglê” mà Anh Thư sợ hư, cô đã ngủ ngồi suốt đêm, giờ đây bù xù như tổ quạ. 

Anh Thư vội bảo Hoa ra phòng khách lấy hộ hộp quần áo sính hôn vào, vì giờ đi lễ sắp đến. Các bạn gái, mỗi người một tay, xúm lại lo chải chuốt, trang điểm cho Anh Thư. Ba me của cô muốn Anh Thư diện bộ cánh thời trang “xê rê” lộng lẫy nhất. Mặc! Về nhà chồng, cô cần lấy lòng bên họ nhà chồng đã may áo quần cho cô dâu chứ. “Thuyền theo lái, gái theo chồng. Chồng đi hang rắn, hang rồng, vợ cũng phải theo” mà!
Lễ vật nhà trai sang trọng lắm. Nào là vòng xuyến, dây chuyền, bông tai, nhẫn, toàn nhận kim cương, còn kiềng chạm, dây chuyền trên năm lượng vàng y 24k. (không kể quà bà con chú bác). Anh Thư đội khăn đóng vành dây đỏ mạ vàng, cao chín tầng quá rộng nên nó sụp xuống mắt, thỉnh thoảng Anh Thư phải lấy tay đẩy cái khăn “Hoàng Hậu” lên. 
Vì mạ của chàng không ngờ bây giờ cô dâu có ốm hơn ngày mạ đi lên Đà Lạt làm đám hỏi cô. Anh Thư lo chuyện cưới hỏi, nên ngày nay cô đã sút mất mươi cân! Áo quần mạ may từ ba bốn tháng trước, rộng thùng thình! Cô mặc áo dài nhung đỏ, may tà Bắc, quần sa tanh trắng “rô-đê” dưới gấu, khoác ngự uyển bên ngoài. Chuyện áo quần rộng không thành vấn đề, cô chỉ buồn buồn khi đội khăn đóng và mang đôi hài đỏ. 
Hồi ấy, Bảo viết số đo chân của Anh Thư, chàng gửi về cho mạ, để mạ chàng đi đặt đôi hài cườm thêu hai con rồng vàng uốn khúc, mạ thích tự ý diện cho con dâu mà! Mạ nói: 
- Viết cái chi mà lem dem ri hè? Viết không rõ ràng nơi, con số 40 hay 46 hỉ? À... con dâu mình có da, có thịt, phúc hậu rứa, ta cứ đặt cho con số 46 hỉ! Số lớn số nhỏ chi, cũng bằng từng nớ tiền. Chi bằng, mình cứ đóng số lớn xí, thì rẻ, cho tiệm giày hắn lỗ luôn. 

Thành thử đôi hài rộng rinh, ẻo qua, ẻo lại, khó khăn lắm khi Anh Thư cất bước đi. Tuy được một điều, là đôi hài không cứa được mấy vết thương rát bỏng dưới gót chân kia. 
Mọi xáo trộn rồi cũng dần qua. Thay vì cho đám rước đi bộ trên đoạn đường ngắn, để thiên hạ tha hồ ngắm nhìn đoàn người hộ tống cô dâu che tán vàng, tán tía như cha mạ chú rể dự tính; Mạ chồng sợ cô dâu lăn đùng ra lần nữa, thì nguy to. Nên cha mạ, họ nhà trai đồng ý gấp với họ nhà gái, là cùng nhau leo lên những chiếc xe hoa, nối đuôi chạy dài dài đến giáo đường. 
Dưới những chòm thông xanh reo vi vu, giáo đường Chính Tòa màu gạch viền trắng uy nghi, sừng sững, tọa lạc trên vùng đất phóng khoáng, tháp chuông cao vút, có hình con gà vươn lên trời xanh mênh mông. 
Đi trên mặt bằng, thì Anh Thư còn có thể kéo lê “đôi hia một dặm” lết theo bàn chân, cô cố dí sát mấy ngón chân vào đầu mũi hia, và cô dồn toàn lực bấm mười đầu ngón chân giữ lại. Nhưng, khi cô muốn giở đôi chân để bước lên những bậc cấp cao, thì “lực bất tòng tâm”, mười đầu ngón chân Anh Thư mỏi mệt, ương ngạnh xuội lơ, nó không tuân phục theo ý cô. Thế là chiếc hài rời chân, rơi lông lốc xuống cuối những bậc cấp. 
Trầm Mây vội vàng xắn quần áo đẹp, chạy xuống để nhặt “hia” lên. Xỏ được chiếc nầy, thì chiếc khác lăn đi. Anh Thư cúi đầu xuống nhìn mà xỏ chân vào hia, báo hại chiếc khăn đóng rộng vành, đã che sụp xuống tận mũi. Không thấy đường, cô dâu đạp phải vạt áo dài lết bết trên bậc cấp. Áo dài Anh Thư đứt hàng khuy nút bóp để lòi vú mớm ra. Cô dâu vội vàng quơ tay kéo ngự uyển đậy lại. 

Trong lúc mắc cỡ muốn độn thổ, tôi lúng túng lo cho bạn, đã hụt chân trên bậc cấp. Thế là tôi ôm bạn té lăn xuống, đủ hai vòng. Chu choa ơi! Bộ giò cô dâu bị trặc mất toi rồi! Hai phù dâu lại một phen nữa, mệt toát mồ hôi hột, cùng xốc nách Anh Thư, chúng tôi quàng cánh tay của Anh Thư, vắt qua cổ mình, hô to một hai ba để lôi Anh Thư lên bậc cấp, cho chắc ăn. Mặt mày cô dâu, chú rể đỏ bừng, như con gà lôi, chuyển sang tái méc. Mà người tiếp nhận tái méc nhanh nhất, là mạ chồng! 
Hai họ đứng chết trân, thừ người như tê liệt, họ kinh ngạc há hốc miệng. Bỗng chốc, mọi người đồng loạt cất tiếng cười ngất. Họ quên lửng “bộ đồ vía” gây ra nông nỗi tệ hại kia, là do họ cất công đi mua sắm. Lúc nầy, hai cô phù dâu quá mệt, không còn hơi sức đâu mà cười. Cười cái gì? mà buồn cười nhỉ! 
Vào an tọa trong nhà thờ, nhưng ai ai cũng lo ra, nên thỉnh thoảng nhiều tiếng cười khúc khích, lao xao nổi lên đây đó. Khiến Cha chủ tế người Pháp, đứng trên bục giảng ngạc nhiên, ngài ung dung nhìn mọi người, từ tốn mở lời: 
- Hôm nay, "dứng" trước quý ông bà, anh chị em, và cô "dau" chú rể, tôi xin "cào" chúc anh chị trăm năm "hạn phút", răng "lông" tóc bạc suốt đời. Hãy nhìn xem: Trên bàn thờ, có hoa mai, hoa lan, “hoa hệ và hoa cứt”... 

Nhiều tiếng cười đồng loạt bung vỡ, vang dậy khắp đó đây. Ngài ngạc nhiên, sửng sốt nhìn xuống khắp lượt trong nhà thờ. Rất vô tư, ngài dõng dạc tiếp: 
- Anh chị em "cưới" cái gì vậy? Có muốn "cưới nhau", thì xin hãy ra ngoài sân mà cưới. Ở trong nhà thờ nầy, thì chỉ làm "lễ cười"."Lễ cười", thì có gì mà "cưới" chứ?!
Ụi! Trời đất quỷ thần thiên địa tổ tông ông bà cô bác ơi! Cả nhà thờ ai ai cũng ôm bụng bò lăn bò càng cười vang. Cười thật to. Cười ngất. Cười ra nước mắt. Chịu không thấu. Cái điệu nầy chắc mọi người bị bể bụng mà chết quá! 
Rất may, có một vị trung niên bước lên bục giảng, ông chúm chím cười cười duyên ơi là duyên. Ông ta dùng tiếng Pháp để xin lỗi Cha. Ông giải thích về việc ngài phát âm hơi lệch lạc, nên từ ngữ bị sai sót chi chi đó. 
Á, thì ra...! Khi hiểu nguyên nghĩa, ngài không ngớt xin lỗi, và đã cười vui vẻ thoải mái quá chừng chừng! Phải hơn mươi phút sau thì thánh lễ mới bắt đầu trong sự “lo ra”.
Sau giờ lễ, hai hàng xe hơi dài chạy lên sát cửa nhà thờ chính tòa, chứ xe không đậu ở giữa sân, dưới những bậc tam cấp như hồi nãy. Tất cả mọi người mệt đừ, vì kiệt sức hay vì cười ngất? Chả biết nữa. Hai họ nhà gái, nhà trai, quên chuyện giận hờn xoi tì xoi tướng nhau, họ đã thân mật xiết bao, ôn nhu hoà ái vui vẻ cả làng. 
Thượng khách ngồi vào bàn, nhâm nhi sơn hào hải vị: Nấm đông cô, tóc tiên, mực khô, bát trân, bào ngư, vi cá, yến xào, đùi heo, tôm hùm, do đầu bếp số một, bên Thượng Hải đảm nhận. Họ nâng ly chúc tụng nhau vui vẻ, nét mặt cường điệu, hân hoan. Bác phó nhòm Châu, thừa thắng xông lên, tha hồ chụp ảnh... lia chia!

Đã bốn mươi năm rồi đó, Trầm Mây và Anh Thư nhỉ! Mặc dù chúng ta ít có cơ may gặp lại nhau; Nhưng, mỗi lần mở tập album ra, trong lòng Hương tôi dậy lên ngọn sóng dạt dào tình luyến nhớ, hoài mong, ngây ngất nỗi khát khao tìm về thời niên thiếu xa mờ xa, đã vụt bay cao trong tầm tay với, khi tuổi đời đã nhuộm vàng hanh mái tóc phong sương, trên dòng đời phai nắng... 

(*) Ca Dao
Ái Ưu Du