User Rating: 0 / 5

Star InactiveStar InactiveStar InactiveStar InactiveStar Inactive
 

 

chieucuoinam

Tháng Mười Hai của một năm trôi qua. Ngày cuối năm trở nên bận rộn hơn nhiều vì dường như ai cũng muốn thu xếp ổn thỏa mọi bộn bề của năm cũ trước khi bước chân qua năm mới. Dủ không hề chờ đợi nhưng khi nhìn những mảng tuyết trắng đang tan dần trên đường phố tôi bỗng cảm thấy bâng khuâng, tiếc nuối khi nhớ về 365 ngày vừa trôi qua. Hình như cảm xúc này luôn đến khi gỡ xuống tờ lịch cuối cùng trong năm. Ba trăm sáu mươi lăm ngày. Tôi đã đi thêm được một quãng đường, nôn nao níu kéo lấy cái ngút ngàn đa sắc của đời sống. Trong chuỗi ký ức đó, có một tôi xôn xao học sống yêu thương, khao khát tìm đến cái đẹp vĩnh hằng và cũng có một tôi bơ vơ, xa lạ giữa những điều tưởng chừng thân thiết. Có đôi lúc tôi tự hỏi có phải vì mình quá yêu thương quá khứ nên không thể chấp nhận được sự đổi thay của hiện tại? Kỷ niệm như một chuỗi cầu vồng rực rỡ để mỗi khi ngước nhìn tôi cảm thấy lòng mình chợt dịu dàng theo bóng mưa đầy màu sắc trở về với nỗi nhớ ngày xưa.

Tháng Mười Hai ở Sài Gòn thường trở về với làn gió se se lạnh vào mỗi buổi sáng sớm. Tiết vào đông chỉ đủ để cho các cô gái vội vã khoác vào người những chiếc áo len mỏng khoe sắc với phố phường. Đường đến trường lại thấy thấp thoáng thêm vài sắc màu xen lẫn trong những tà áo trắng trinh nguyên. Ngôi trường đạo nằm trên con phố giữa trung tâm thành phố lại thêm rộn ràng hơn bằng những khúc Thánh Ca chào đón mùa Giáng Sinh trở về. Hàng cây trong sân trường dường như xanh hơn bên cây Noel rực rỡ. Ngôi hang đá lấp lánh ánh đèn, tung tăng đầy màu sắc đã kéo dài thêm tuổi thần tiên của những đứa học trò nhỏ. Ngày đó đã có bao kẻ tấp tểnh làm thi sĩ bằng những bài viết thật ngu ngơ, trong sáng. Nắn nót từng câu thơ, nét vẽ lên trang bích báo treo tường. Những viên kẹo bọc giấy kiếng đủ màu khẽ chuyền tay nhau thật ngọt ngào như tình bạn ngây thơ thân thiết.

Trong cái ký ức bàng bạc của những chiều cuối năm ấy, đọng lại trong tôi hình ảnh của một trời tuổi thơ Sài Gòn dịu dàng tha thiết đến độ những hàng chữ của ngày hôm nay trở nên cô đặc rã rời.

1 chieu cuoi nam 13

Tôi sẽ viết gì cho một chiều cuối năm nơi xứ người, những bông tuyết trắng rơi rơi trong chiều muộn lạnh lẽo đơn côi? Tôi sẽ viết gì cho người tha hương mênh mang nỗi nhớ trở về chốn quê xưa, ánh đèn vàng nơi góc phố tỏa luồng ánh sáng nhạt nhòa hay tiếng mưa đêm tí tách buồn tênh trên nhánh lá? Nỗi nhớ chạm vào góc mong manh của ký ức dịu dàng mà cháy bỏng trong tim. Tất cả đã xa lắm rồi vì ở nơi góc phố trên tầng cao ốc này, từ trên khung cửa nhìn xuống con đường tôi thấy từng vòng xe quay tròn mải miết trôi giữa dòng người vội vã. Không phải là khung cảnh mà tôi đã từng mơ thấy trong góc ký ức ngày xưa. Ở nơi đây, chiều cuối năm chỉ có một màu trắng xám buồn, cơn mưa chiều đông liêu xiêu trên phố đậu những giọt nước sáng long lanh trên khung cửa sổ, chỉ cần qua một đêm những giọt nước sẽ cô thành lớp đá đông cứng trên ô cửa kính. Chiều cuối năm ở miền Đông như đang đọng lại ở trên hàng cây khô bên đường, vươn đôi cánh tay khô gầy về phía trời xa nắng ấm.

Lật từng trang ký ức nhạt nhòa của ngày xưa cũ vẫn thấy lòng mình còn lưu luyến lắm. Kỷ niệm là ngọn lửa êm đềm làm ấm dần một ngày băng giá chiều đông. Như giọt mưa bay ngoài kia đang làm cho phố hôm nay trở nên trở nên lãng mạn đến ngỡ ngàng. Như một chiều cuối năm chỉ cần vài giây phút bình yên mà 365 ngày nhọc nhằn, ưu tư trôi qua nhẹ nhõm.

Vẫn là chiều như vạn buổi chiều đã qua nhưng sẽ còn mãi trong ký ức của ngày hôm nay là mùi hương của cây thông xanh nơi góc nhà, mùi quế thơm trên ngọn nến lung linh… Và hơn tất cả… có ánh mắt luôn biết cười sẽ lấp lánh như sao đêm khi ta quay nhìn lại…

Bây giờ lại thấy nhớ, thấy thương buổi chiều đang rơi theo mưa ở dưới chân mình…

Nguyên Tú My

Happy New Year by Abba (1980)


No more champagne

And the fireworks are through
Here we are, me and you
Feeling lost and feeling blue
It’s the end of the party
And the morning seems so grey
So unlike yesterday
Now’s the time for us to say

Happy new year
Happy new year
May we all have a vision now and then
Of a world where every neighbour is a friend
Happy new year
Happy new year
May we all have our hopes, our will to try
If we don’t we might as well lay down and die
You and I

Sometimes I see
How the brave new world arrives
And I see how it thrives
In the ashes of our lives
Oh yes, man is a fool
And he thinks he’ll be okay
Dragging on, feet of clay
Never knowing he’s astray
Keeps on going anyway

Happy new year
Happy new year
May we all have a vision now and then
Of a world where every neighbour is a friend
Happy new year
Happy new year
May we all have our hopes, our will to try
If we don’t we might as well lay down and die
You and I

Seems to me now
That the dreams we had before
Are all dead, nothing more
Than confetti on the floor
It’s the end of a decade
In another ten years time
Who can say what we’ll find
What lies waiting down the line
In the end of eighty-nine

Happy new year
Happy new year
May we all have a vision now and then
Of a world where every neighbour is a friend
Happy new year
Happy new year
May we all have our hopes, our will to try
If we don’t we might as well lay down and die
You and I