User Rating: 0 / 5

Star InactiveStar InactiveStar InactiveStar InactiveStar Inactive
 

 

dambut

Đúng vậy, em nhớ rất rõ lần cuối gặp anh là mùa Xuân. 
Lúc ấy vào những ngày giáp Tết. Mọi người, nhà nhà đang chuẩn bị đón Xuân trong hân hoan bất tận. Ở cửa sau, em - cô dâu mới về nhà chồng mắt còn nồng nàn ngây thơ... Em nhớ thật rõ, em đang rửa một đống chén, nồi - bên cạnh mấy lu nước, mơ hồ như có đôi mắt ai xoáy vào em và đúng là anh - anh xuất hiện lặng lẽ, bên hàng rào Dâm Bụt đang ra hoa đỏ rực. Em bối rối, em ngỡ ngàng, em chết đứng! 
Chỉ vậy thôi! Anh chỉ đợi em ngước lên nhìn anh, bắt gặp ánh mắt của anh thật tha thiết và thật xa xôi... Rồi anh đi. Đi mãi.

Đã 36 mùa Xuân rồi. Nhưng với em Xuân không trở lại. Xuân chết ngay trong khoảnh khắc đôi mắt gặp đôi mắt giã từ.
Đã 36 mùa Xuân rồi. Em vẫn luôn cầu nguyện cho anh an vui và hạnh phúc. Không cần gặp lại nhau đâu anh - chỉ cần ở nơi nào đó anh thật bình an cùng gia đình là em đã an tâm và vui mừng.

Em sẽ còn đón bao nhiêu mùa Xuân nữa để mãi nhớ về anh. Mùa Xuân với em đã không trở lại và mùa Xuân cũng không phai tàn. Trong tâm em mùa Xuân vĩnh cửu với hàng hoa Dâm Bụt đỏ rực thiêu cháy trái tim mình. Mùa Xuân ơi! Mùa xuân ơi!

Du Thụy Khúc