User Rating: 0 / 5

Star InactiveStar InactiveStar InactiveStar InactiveStar Inactive
 

 

kesse

Câu chuyện sau đây đã xảy ra trong mùa lễ Giáng Sinh năm 1972, khi tôi đang còn thụ huấn tại căn cứ Không Quân Keesler, thuộc tiểu bang Mississippi. Ba mươi năm đã qua nhưng tôi tưởng chừng như chuyện mới vừa xảy ra hôm qua. Tất cả như khúc phim quay chậm trong trí óc tôi. Xin được ghi lại đây như một món quà, một lời chúc bình an nhất trong mùa Giáng Sinh năm nay, gởi đến tất cả mọi người Việt Nam đang sống trên đất lạ, quê người.

Chúng tôi đến Keesler Air Force Base vào tháng 12 năm 1972, khi mọi người đang chuẩn bị đón lễ Giáng Sinh và mừng Tết tây. Một tuần trước lễ, tất cả quân nhân Hoa Kỳ trong căn cứ đều được hai tuần phép để về sum họp với gia đình. Trong khi đó, tuy cũng được nghỉ học hai tuần, những quân nhân Việt Nam du học xa nhà như chúng tôi lại phải mừng Giáng Sinh trong căn cứ. 

Trời đã vào đông, những cơn gió rì rào mang theo cái lạnh buốt giá, thấm sâu vào tận tâm hồn của những kẻ xa nhà. Keesler bỗng dưng vắng lặng, đìu hiu. Hàng cây trụi lá hai bên đường trông buồn thảm chi lạ. Bỗng dưng tôi nhớ nhà vô hạn, nhớ người yêu nhỏ bé, nhớ đám bạn thân, nhớ cà phê Cheo Leo, nhớ những nẻo đường Sài Gòn đầy lá me bay. 

Nhóm mười hai của chúng tôi, tất cả đều cùng tâm trạng, ngoại trừ Thái và Thiện. Thái được tên roomate của nó rủ về với gia đình của hắn ở Nashville, Tennesse. Riêng Thiện, hắn được một cô tóc vàng bắt cóc về New Orleans, Louisiana. Cái thằng coi vậy mà hên tệ.

Hôm đó là sáng thứ bảy, vài ngày trước Giáng Sinh, tôi họp anh em lại:

- Ê tụi bay, lễ lạc tới nơi rồi mà chỉ còn lại mấy anh em chúng mình. Tao nghĩ mình phải làm cái gì để mừng lễ Noel. Ai có ý kiến gì không?

Vũ lên tiếng:

- Còn phải hỏi. Truyền thống muôn đời, nhậu một bữa cho đã. Thằng nào đồng ý dơ tay.

Mọi ngườI đều dơ tay đồng ý.

Hải đề nghị:

- OK, tối nay, 6 giờ tại phòng tao. Phòng tao gần restroom, lỡ thằng nào muốn cho "chó ăn chè" còn chạy kịp. Chỉ còn mười mống. Thằng Thái đi Tennesse, còn thằng Thiện đi du hí New Orleans rồi. Đứa nào muốn rủ thêm mấy thằng khoá trước, tự ý. Bây giờ thằng nào đi chợ mua bia và rượu, còn thằng nào mua mồi?

Tôi phân công:

- Thằng Tài, mày thâu tiền anh em, rồi mày vớI thằng Chiến và thằng Bảo đi mua bia và rượu. Tao, thằng Hải, thằng Vũ, thằng Dũng và thằng Bình đi câu cua, thằng Khanh và thằng Tiến lo ly chén. Nhớ kiếm thêm cái nồi lớn để luộc cua.

Bình hỏi:

- Câu cua?

Tôi nói:

- Ừ, câu cua. Tao biết con sông ở sau căn cứ nhiều cua lắm. Tao với thằng Hải mới khám phá ra. Bảo đảm, tụi bay sẽ có một bữa nhậu bá cháy. Bây giờ tao với thằng Hải đi mua đồ làm đồ nghề câu cua, thằng Bình, thằng Vũ và thằng Dũng chờ tụi tao về, rồi mình bắt tay vào việc.

Phía sau căn cứ là một dòng sông rộng, tôi không biết có phải là dòng Mississippi nổi tiếng hay không. Chỉ biết rằng nó rất rộng, bên này nhìn thấy bờ bên kia nhưng xa tít. Hôm tuần trước, tôi và Hải tình cờ khám phá ra chuyện câu cua khi tôi và nó đang bách bộ dọc theo bờ sông. Chúng tôi gặp vài đứa trẻ con Mỹ, độ mười hai mười ba, mỗi đứa cầm một cái cần câu dã chiến (một nhánh cây, đầu cột một sợi dây cước và cái móc câu). Mấy đứa nhóc Mỹ móc một ít mồi vào lưỡi câu rồi thả dây xuống nước. Không đầy một phút, sợi dây cước rung mạnh và một con cua bám mồi. Cái mánh của việc câu cua là chỗ bắt nó trước khi kéo nó lên khỏi mặt nước, vì nếu cua bị kéo lên khỏi mặt nước, nó sẽ nhả mồi và rơi lại xuống sông. Để bắt được cua, bọn nhóc kéo cua từ từ đến gần và dùng một cái vợt lớn, vớt cua lên. 

Tôi và Hải ghé PX mua mấy cái lưỡi câu, một cuộn dây cước và một ít mồi. Xong ghé tiệm gia dụng mua hai cái rổ để làm vợt. Tôi lý luận, rổ rẻ hơn vợt, lại còn có thể dùng để đựng rau cỏ sau này. Sau đó, chúng tôi bẻ vài nhánh cây làm cần câu.

Đồ nghề sẵn sàng, năm anh em chúng tôi hăm hở đi câu cua.

Chúng tôi đến đúng chỗ bờ sông mà bọn nhóc Mỹ đã câu hôm tuần trước.

Tôi nói:

-Tao, thằng Vũ, thằng Hải thả câu. Thằng Bình và thằng Dũng có nhiệm vụ vớt cua. Nhớ từ từ, đừng kéo cua lên khỏi mặt nước.
Sau đó, chúng tôi móc mồi và thả lưỡi câu.

Cũng không phải chờ lâu, chỉ hơn vài phút sợi dây của tôi đã có một chú cua chiếu cố. 

- Ê, tao có một anh chàng. Bình chuẩn bị nghe mày.

Tôi từ từ kéo anh chàng cua đang bám chặt miếng mồi lên sát mặt nước. Bình cầm rổ, lừa thế vớt cua lên.

Dễ như trở bàn tay.

Không đầy một phút sau, Hiếu cũng reo lên:

- Ê tao cũng dính một trự. Từ từ, từ từ... ráng bám theo mồi đi con, ông sẽ vớt con lên. Dũng, vớt hắn lên. Rồi, xong rồi. Ái cha anh chàng cua này bự quá xá.

Rồi đến Vũ:

- Tụi bay ơi , tao cũng được một chú. Bình, tới đây, lẹ lên.

Và sau đó, liên tiếp, những con cua lớn bằng bàn tay, ham mồi bị Bình và Dũng vớt lên bỏ vào sô.

Chưa đầy một giờ đồng hồ, chúng tôi đã bắt được một sô đầy cua.

Sáu giờ chiều, tất cả tụ họp tại phòng của Hải. Mười hai tên tổng cộng. Bọn chúng tôi có mặt đầy đủ ngoại trừ Thái và Thiện. Thay thế vào đó là Sáng và Hoà thuộc khoá trước được Bình rủ đến tham dự. Gần hai chục con cua luộc chín, đỏ tươi, được Hải sắp ra một cái khay lớn trông thật hấp dẫn. Thêm vào đó, Bảo còn xách về thêm hai con gà, hai chai Hennessy và 4 thùng bia hai mươi bốn.

Mọi chuyện xong xuôi, tôi bảo Hải tuyên bố khai mạc cho có vẻ trịnh trọng giống như mấy ông bộ trưởng tham dự hội nghị bàn tròn.
Hải đứng lên dõng dạc:

-Thưa tụi bay, tao rất lấy làm hãnh diện đại diện cho mười mấy thằng đực rựa độc thân xa nhà lang thang trên xứ lạ, được tuyên bố khai mạc bữa nhậu hôm nay, một bữa nhậu đáng ghi nhớ suốt đời của chúng ta. Merry Christmas và Happy New Year cho toàn thể chúng ta. OK, bây giờ tất cả cùng nâng lon, dzô 'chăm phần chăm'.

Nói xong Hải ngửa cổ tu hết lon bia, bóp dẹp và quăng xuống sàn.

-...dzô... dzô...

- Ok, trăm phần trăm.

- Chăm phần chăm, Budweiser muôn năm.

Mười một anh em còn lại của chúng tôi cũng ngửa cổ tu lon bia của mình.

Trước khi lâm trận, chúng tôi đã cùng móc ngoéo với nhau là uống cho đến khi không còn tên nào nhúc nhích được mớI gọi là tàn tiệc.

Bóp dẹp lon bia và quăng xuống sàn tôi nói:

- Ê tụi bay, tao có đề nghị. Ở Việt Nam, dân nhậu chính hiệu hay chơi màn quay đầu gà...

Tôi chưa kịp dứt câu thì Vũ xen vào: 

- Đầu gà lấy ở đâu ra? Mẹ nó, gà Mỹ nó chặt mất bố cái đầu rồi. Không những không có đầu, ngay đến cẳng cũng bị nó chơi luôn. Dân tộc gì mà ngu muội...

Tôi ngắt lời nó:

- Cái thằng chỉ được cái nóng nảy nhưng chậm tiêu. Dễ ợt, không có đầu gà, cẳng gà thì mình chơi thứ khác. Tao đề nghị chúng ta lấy càng cua thay đầu gà. Chúng ta sẽ quay 'càng cua'...

Bảo rót đầy một ly bia, đưa lên cao:

- Thằng Sỹ coi... coi... coi... coi... vậy mà thông... thông... thông... thông... minh thiệt. Xứng đáng thưởng cho... cho... cho... một ly bia. Dzô... dzô... dzô... dzô... đi cha nội.

Tôi nhận ly bia từ Bảo, nốc cạn. Bỏ ly xuống, tôi nói:

-OK, tụi bay đều đã biết luật lắc đầu gà, ủa quên, lắc... càng cua. Lắc 3 lần, xoay 3 vòng, hễ cái càng cua nó chỉ hướng thằng nào, thằng đó phải làm hết một ly bia. Không được đắp mô câu giờ. Ở Việt Nam, ra bảy vào ba. Ở đây không có chuyện ra, không có trường hợp ngoại lệ. Chỉ khi nào nhúc nhích không nổi thì mới được tha tội. Thằng nào cảm thấy mình gần cho chó ăn chè thì làm ơn chạy qua phòng tắm bên kia, đừng làm tại chỗ tội nghiệp cho thằng Hải. Tụi bay OK không?

Cả bọn nhao nhao đồng ý.

Dũng dục:

- Rồi làm liền đi, tao khát nước quá rồi. Ai lắc trước.

Tôi nói:

- Tao lắc cái đầu tiên. Sau đó, thằng nào bị dính, thì thằng đó sẽ lãnh nhiệm vụ lắc lần kế tiếp.

Tôi bẻ lấy một cái càng cua lớn, để nguyên, bỏ lên dĩa rồi dùng một cái tô úp lên. Tôi cầm cả dĩa lẫn tô bằng hai tay, lắc mạnh theo kiểu lắc bầu cua, ba lần, đặt xuống giữa mọi người, và xoay cái dĩa ba vòng. Mọi người im lặng dán mắt vào cái dĩa. Tôi từ từ mở dở cái tô:

- Lấy cái tay, lấy cái chân, dở nè...

Cái càng cua trong dĩa chỉ về hướng anh chàng Khanh. 

Chúng tôi ai cũng ồ lên vì Khanh không phải là dân nhậu. Hắn lại có dáng dấp như một nàng con gái, ăn nói nhỏ nhẹ. Khanh ít khi đi chơi với chúng tôi, những giờ rảnh hắn thường chúi mũi vào quyển sách hoặc viết thư cho gia đình. Chúng tôi thường xầm xì với nhau rằng không biết hắn có thuộc trường phái "lơ lửng giữa dòng" không nữa? 

Dũng tặc lưỡi:

- A, cái thằng Khanh vậy mà hên, được ly đầu tiên. Ê Khanh, nhớ lắc làm sao để cho tao ly kế nghe mày.

Khanh mặc dù mới "chăm phần chăm" có một lon bia, mặt mũi hắn đã đỏ như mặt trời. Khanh cầm ly bia lên, nhắm mắt, cố gắng uống cạn. Đặt ly xuống, hắn mở một lon bia mới và rót đầy ly. Sau đó, Khanh úp cái tô lên dĩa, cầm cả hai, lắc mạnh ba lần, đặt xuống, xoay 3 vòng rồi từ từ mở dĩa.

Trước sự ngạc nhiên của chúng tôi, cái càng cua lại chỉ thẳng về phía nó. Dũng há hốc mồm, nói như phân bua:

- Tao không tin được. Thằng này giống như có bùa. Ê, có ăn gian không mày?

Khanh đau khổ cầm ly bia lên, ngưng vài giây, hít mạnh và từ từ đưa lên miệng. Thật khó khăn, nó mới uống hết. Đặt ly xuống, Khanh rót đầy ly bia mới.

Xong nó lại úp cái tô lên diã, lắc 3 cái, xoay 3 vòng và mở. Lần này, cái càng cua chỉ về phía Hải. Nó cười ha hả, cầm ly bia lên nốc cạn, trước đôi mắt thèm thuồng của Dũng.

- Tao nghĩ thằng Dũng số con rệp. Có lẽ hôm nay nó sẽ chết khát.

Hải uống xong, rót lại đầy ly và lắc cái càng cua theo cùng động tác. Cái càng cua lần này chỉ về hướng tôi. Tôi cầm ly bia uống cạn, rồi bưng dĩa càng cua lên lắc mạnh.

- Lấy cái tay, lấy cái chân, dở nè...

Thời gian vẫn chầm chậm trôi. Khay cua bây giờ chỉ là một đống vỏ. Con gà chặt ra cũng gần hết. Bốn thùng bia cũng còn lại những cái lon không vung vãi khắp nơi. Mười hai đứa chúng tôi, thằng nào cũng bị lãnh hơn chục ly trừ Khanh, nó chỉ bị dính bốn lần. Dũng lúc đầu mong được uống, nhưng về sau, hắn cứ phải lâm râm khấn vái cho cái càng cua đừng chỉ về hắn nữa. Ác thay, hắn càng khấn càng vái thì cái càng cua càng tìm về hắn. Dũng rũ ra như gà mắc nước và phải chạy vô nhà cầu hai, ba lần. Khanh, trong khi đó, ai cũng tưởng hắn sẽ là người gục trước, vẫn còn tỉnh táo, tuy mặt nó đỏ còn hơn bánh pháo.

Hết bia, chúng tôi khui một chai Henessy, đổ vô một cái tô thuỷ tinh lớn, loại dùng để pha coctail. Sau đó, đổ vô một chai Coca hai lít. Trò chơi quay càng cua tiếp tục...

Bảo bắt đầu mở máy nói. Nó lè nhè, huyên thuyên kể chuyện đời nó. Cái giọng cà lăm của nó lúc này càng làm cho buổi tiệc thêm sống động. Nó kể chuyện ngườI yêu của nó bỏ nó vì nó rớt Tú Tài để đi theo một tên sinh viên sĩ quan Thủ Đức. Nhưng nghe đâu mối tình chỉ được một thời gian thì tên này rửa chân lên bàn thờ. Đến khi nghe tin Bảo được đi Mỹ, cô nàng bèn tìm đến năn nỉ nó, xin nối lại tình xưa. Nhưng Bảo vẫn còn cay cú vơi con bé nên thẳng tay từ chối. Nó lớn tiếng:

- Con mẹ nó, bộ... bộ... bộ... bộ... bộ... dân rớt Tú Tài là đồ bỏ... bỏ... bỏ... bỏ... bỏ... sọt rác cả hay sao? Tao bảo với ả là, em... em... em... em... em... chỉ muốn trở lại với anh để... để... để... để... để... kiếm quà ở Mỹ thôi, chứ... chứ... chứ... chứ... chứ... em có thương yêu gì anh đâu. Con nhỏ... nhỏ... nhỏ... nhỏ... nhỏ... khóc lóc xin lỗi... lỗi... lỗi... lỗi... tao nhưng, con mẹ... mẹ... mẹ... mẹ... mẹ... nó, tao hận nó... nó... nó... nó... quá nên nước mắt cá... cá... cá... cá... sấu của nó chẳng lung lạc được tao. Bù sịt, tao thù... thù... thù... thù... thù... thù... con gái.

Vũ cắt ngang:

- OK thù ai thì thù nhưng làm ơn uống hết ly rượu đi cha nội. Câu giờ hơi lâu rồi đó.

Bảo lè nhè:

- Làm gì dữ... dữ... dữ... dữ... dữ... dzậy mày, từ từ để... để... để... để... để... tao uống... Hennessy vạn…vạn…vạn… tuế.

Rồi nó cầm ly rượu lên miệng, chậm rãi uống cạn.


Hơn 4 giờ đồng hồ đã qua... 

Nhịp độ cuộc chơi bây giờ chậm hẳn, không hào hứng như lúc đầu. Tất cả chúng tôi đã bắt đầu thấm rượu nên tên nào bị uống cũng cố gắng câu giờ, đắp mô càng lâu càng tốt. 

Anh em chúng tôi tất cả dường như đã say khướt. Dũng, Chiến, Tài, Sáng, Hoà, Bình, Tiến đã bỏ cuộc nằm yên bất động trên sàn nhà. Chỉ còn tôi, Hải, Vũ, Bảo và Khanh vẫn còn cầm cự. 

Một lần nữa cái càng cua lại tìm đến tôi. Tôi nhìn cái càng cua đỏ chói nằm trong cái đĩa lớn, hai cái gọng càng như hai cái gọng kìm trông ghê rợn. Tôi đưa mắt nhìn ly rượu. Mắt tôi bỗng hoa lên, ly rượu bỗng trở nên to lớn lạ thường. Mặt rượu bỗng dưng nổi sóng như mặt đại dương trong cơn bão dữ. Bên tai tôi ầm ì những âm thanh như gío rít mưa gào. 

Tiếng lè nhè của Vũ như xen lẫn trong tiếng gào thét của đại dương:

-Ê, dzô hết đi mày. Đắp mô nữa hở?

-Nó xỉn rồi, cho nó ra.

-No way man, chưa gục chưa được ra...

Tôi khoát tay:

-Ê, ai nói tao xỉn, nhằm nhè gì ba cái lẻ tẻ. 

Tôi run rẩy cầm ly rượu đưa lên miệng ực một cái. Ly rượu bây giờ bỗng dưng giống như ly nước lạnh, không còn khó uống như lúc ban đầu. Thân thể tôi như cái thùng rỗng, ly rượu đầy tuôn xuống cổ họng tôi mau như nước đổ vào lỗ cống. Tôi đặt cái ly không xuống sàn nhà, đưa tay định cầm cái dĩa lên để lắc. Nhưng cái dĩa dường như không nằm yên một chỗ mà di động lung tung. Tôi cố gắng đưa tay với chụp lấy nó nhưng hai tay tôi cứng ngắc không nghe theo sự điều khiển của trí óc nữa. 

Bỗng dưng tôi thấy mình như người được đặt ngồi trong một cái đĩa lớn quay tròn. Cảnh vật chung quanh bắt đầu quay nhanh như chiếc đèn kéo quân. Trước mắt tôi hiện ra những vòng xoắn hình trôn ốc, quay tít, nối đuôi nhau đến vô tận. Tôi không còn ý niệm của thời gian và không gian. Đầu óc tôi quay cuồng, những hình ảnh trước mắt tôi, nhạt mờ, nhảy múa lung tung. Tai tôi ù đi, lùng bùng những âm thanh vang vọng, đứt quãng. Trí óc tôi mơ hồ, lờ mờ nhận thức những sự việc xảy ra chung quanh. Cái dĩa, chai rượu, đống vỏ cua, những lon bia dẹp, đám bạn của tôi, cùng những vật chung quanh bỗng lùi ra xa, rồi nhỏ dần, nhỏ dần. Tôi bỗng cảm thấy mình đang di chuyển với một tốc độ kinh hồn, đâm thẳng vào giữa cái hố đen chính giữa những vòng xoắn. Trước mắt tôi cảnh vật bỗng tối xầm và một tấm màn đen lớn từ đâu bay đến bao phủ kín chung quanh tôi. 

Tôi không còn thấy gì nữa...


Tôi chợt choàng tỉnh, hé mở mắt. Ánh nắng chiếu xuyên qua cái cửa sổ rọi thẳng vào mắt tôi. Tôi đưa một tay ngang mắt che nắng, tay kia chống xuống sàn nhà cố gắng ngồi dậy. Cảnh vật không còn quay cuồng, nhưng mờ mờ như trong đám sương mù. Tôi cố gắng mở to mắt nhìn cho rõ. Các bạn của tôi nằm la liệt chung quanh, vẫn đắm chìm trong giấc ngủ. 

Miệng tôi khô ran như người chết khát cả tuần lễ, đầu nặng chĩu như đang đội một thúng đá. Tôi cố moi óc nhớ lại những chuyện đã xảy ra, nhưng chẳng nhớ được gì. Tôi chỉ mù mờ hình dung ra được đống vỏ cua vung vãi và những lon bia dẹp bừa bãi khắp nơi. Tôi đảo mắt nhìn chung quanh. Thật lạ lùng, căn phòng của Hải gọn ghẽ, ngăn nắp như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tôi lắc đầu khó hiểu, tay bám vào cạnh bàn cố gắng đứng dậy định ra cửa đi về phía buồng tắm. Nhưng hai chân tôi dường như không đủ sức để chống đỡ cho sức nặng của thân hình tôi. Tôi đứng không vững, lảo đảo té ngồi phịch xuống sàn nhà. 

Khanh chợt xuất hiện nơi khung cửa, chạy vội tới, dìu tôi đứng dậy.

- Từ từ, từ từ, để tao đỡ. Mày tỉnh rồi hả? Mấy cha nội uống dữ quá, xỉn hết trơn không còn biết trời trăng gì nữa. Tao dọn dẹp cả tiếng đồng hồ mới xong.

Tôi vịn tay Khanh:

- Mấy giờ rồi?

- Gần 12 giờ trưa. 

- Làm ơn cho tao ly nước với hai viên thuốc nhức đầu

Khanh đỡ tôi ngồi xuống giường, rồi chạy ra cửa. Vài phút sau, nó trở lại với một ly nước lạnh và hai viên Aspirin. Tôi bỏ hai viên thuốc vào miệng, cầm ly nước lạnh nốc một hơi.

- Tao đã pha bình cà phê bên phòng tao. Mày vô buồng tắm, tắm một phát rồi qua làm một ly cho tỉnh người. Vịn vào tao, để tao dìu mày.

Tôi khoát tay:

-Không cần, tao đi một mình được mà.

Tôi đứng lên, lảo đảo, lần mò đi về phía buồng tắm.

Những tia nước từ cái vòi sen xối xả trên thân thể tôi làm tôi cảm thấy dễ chịu. Tôi nhắm mắt để mặc cho những dòng nước mát lạnh tràn lan trên da trên thịt, tận hưởng cảm giác thoải mái tuyệt vời. Đầu óc tôi dần dần tỉnh táo. Mắt vẫn nhắm nghiền, tôi đưa tay lần mò với lấy cục xà bông trên kệ. Cục xà bông trơn tuột vuột khỏi tay tôi và rơi xuống đất. Tôi mở mắt, cúi người xuống định nhặt cục xà bông đang nằm trên sàn nước. Bỗng tôi thoáng nghe tiếng động nhỏ sau lưng rồi một bóng người vụt bước ra khỏi phòng tắm. Quay lại thật nhanh, tôi kịp trông thấy cái bóng người vừa khuất sau khung cửa.Tuy chỉ nhìn thoáng sau lưng, Tôi cũng có thể nhận ra đó là Khanh.

Tôi nhíu mày suy nghĩ rồi lắc đầu xua đuổi những ý tưởng chợt thoáng qua.

Tắm xong, tôi quấn ngang người cái khăn tắm và bước về hướng phòng mình. Khi đi ngang qua phòng Khanh, tôi liếc mắt nhìn vào bỗng bắt gặp ánh mắt của Khanh nhìn trả. Đôi mắt hắn có vẻ khác thường, như chứa đựng một điều gì bí ẩn. Tôi quay mặt, bước vội về phòng.

Thay quần áo xong, tôi dợm bước định qua phòng Hải xem mấy tên bạn có tên nào tỉnh chưa thì Khanh lại xuất hiện ngay khung cửa.
Khanh nhìn tôi một vài giây rồi hỏi:

- Mày cảm thấy thế nào? Khoẻ chưa. Tao đã pha sẵn cà phê bên phòng, qua làm một ly cho tỉnh.

- Cám ơn, tao cảm thấy đỡ rồi, tuy chỉ còn hơi choáng váng. Ừ, cho tao ly cà phê.

Tôi bước theo Khanh về phòng nó. Khanh rót cho tôi một ly cà phê đen:

- Mày uống cà phê vớ? đường sữa không? Tao chỉ có cream.

- Cho tao hai viên đường, đừng bỏ cream.

Khanh bỏ hai viên đường vào ly cà phê đen, cầm cái muỗng khuấy đều rồi đưa cho tôi. Tôi đưa tay nhận ly cà phê, chưa kịp nói câu cám ơn thì bỗng nhận ra bàn tay Khanh đang nắm tay tôi thật chặt. Mặt hắn đỏ bừng, mắt long lanh như con gái, môi mấp máy như muốn nói một điều gì.

Tôi chợt hiểu. Gỡ tay Khanh ra, tôi nhìn thẳng vào mắt nó, định nói một lời nhưng không hiểu vì sao, tôi im lặng, quay lưng bước nhanh khỏi phòng nó.

Những ngày sau đó, Khanh tránh mặt tôi. Riêng tôi, sau khi xảy ra chuyện đó, tôi cảm thấy thật khó xử, xen lẫn đôi chút thương xót Khanh. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi bị lâm vào hoàn cảnh kỳ cục này. Chúng tôi ai cũng biết Khanh có thái độ kỳ lạ, nhiều tên đã nghi hắn thuộc phái "giữa", nhưng tôi hoàn toàn không ngờ, tôi lại là người được "diễm phúc". Thật là oái oăm.

Tôi kể chuyện này cho Hải nghe. Hắn lắc đầu không tin:

- No way, thằng Khanh!... Oh my god, tao không tin.

- Yes way, tao nói thật. Nó vào buồng tắm lúc tao đang tắm. Nó nắm tay tao. Mày không thể tưởng tượng được, mặt nó đỏ như gấc, mắt nó chớp chớp. Mày không nhận ra độ này nó tránh mặt tụi mình hay sao?

Hải cười ha hả:

- Thế thì mày tốt số thật. Tao thấy thằng Khanh cũng dễ thương, chịu đại đi. Haha, tao với thằng Vũ làm phụ dâu, phụ rể cho hai đứa bay.

Tôi cung tay thụi cho hắn một cái vào bụng. Hải nhăn mặt, ôm bụng:

- Ái da, tao nói giỡn một chút mà làm gì dữ vậy. Không chịu thì thôi.

Tôi nghiêm mặt:

- Tao xin lỗi, tao không cố ý làm mày đau, nhưng tao đang nói chuyện nghiêm trọng. Bây giờ mày nghĩ tao phải làm sao? Thật là khó xử, tao không muốn làm mất tình bạn giữa anh em chúng mình.

Hải trầm ngâm một lát rồi nói:

- Tao nghĩ mày nên gặp riêng nó và giải toả mọi chuyện.

- Tao cũng đã nghĩ đến điều này nhưng tao cảm thấy nó làm sao đó. Khó bỏ mẹ.

- Có gì đâu mà khó, mày cứ nói thẳng với nó mày không cùng chung một phái tính với nó. Đó là cách duy nhất mày có thể làm để giữ hoà khí trong anh em.

Tôi gật đầu:

- Mày nói đúng. Tao sẽ nói chuyện với nó. Cám ơn mày nhiều.

Hải cười:

- Cám ơn gì cha nội. Sao hôm nay khách sáo vậy? Nhưng mà tao hỏi thật, lúc nó cầm tay mày, mày có cảm thấy rung động không? Haha.

Tôi giơ nắm tay lên:

- Muốn ăn một trái nữa hở?

Chiều hôm đó, tôi ngồi nơi bàn học, mắt nhìn qua khung cửa sổ ra con đường vắng lặng trước mặt, đầu óc đang miên man suy nghĩ, sắp xếp những điều tôi muốn nói với Khanh thì bỗng có tiếng gõ nhẹ trên cửa:

- Ai đó, vào đi.

Cánh cửa mở nhẹ và Khanh ngập ngừng:

- Sỹ... tao… muốn nói chuyện với mày một chút.

Tôi ngoắc tay ra hiệu cho Khanh vào rồi kéo cái ghế cho hắn. Khanh ngồi xuống đối diện tôi, mắt không nhìn thẳng vào tôi mà lại nhìn ra đường. Tôi im lặng chờ đợi. Một lúc sau hắn mớI nhỏ nhẹ:

- Tao... tao xin lỗi mày về những chuyện xảy ra sáng hôm Chủ nhật. Tao... tao...

Tôi ngắt lời hắn:

- Tao hiểu. Mày không cần phải xin lỗi. Tao cảm ơn mày đã dành cho tao những tình cảm tốt đẹp, nhưng rất tiếc, tao với mày không hợp nhau chuyện đó. Tao đang có người yêu ở Việt Nam.

Tôi chỉ tấm ảnh bán thân của Ngọc Dung trên bàn:

- Nàng tên là Ngọc Dung đang học đệ nhị Gia Long. 

Ngưng một vài giây, tôi nói tiếp:

- Khanh, lúc nào tao cũng xem mày như một người bạn tuy rằng tao không thân với mày như thân với thằng Hải hay thằng Vũ. Mày là một người bạn tốt. Tao rất lấy làm vui được kết bạn với mày, nhưng chúng ta sẽ phải giới hạn trong tình bạn. Đồng ý không?

Tôi đưa tay ra cho Khanh bắt. Hắn ngập ngừng rồi bắt tay tôi, bóp nhẹ:

- Cám ơn mày đã thông cảm cho tao. Chỉ xin mày giữ kín dùm tao chuyện này.

Tôi bỗng cảm thấy bối rối vì đã lỡ tâm sự với Hải, nhưng cũng đành hứa liều:

- Mày cũng hiểu, anh em ai cũng biết mày đặc biệt, chuyện này không thể giấu kín được. Duy chuyện sáng Chủ nhật, coi như nó đã không xảy ra. Đừng quá lo lắng.

Khanh lí nhí cám ơn tôi rồi trở về phòng. Tôi thở phào như vừa trút được một gánh nặng trên vai.

Tôi đứng dậy qua phòng Hải. Nó đang nằm dài trên giường đọc tiểu thuyết. Thấy tôi, nó bỏ quyển truyện xuống, đưa mắt như dò hỏi.
Tôi khép cánh cửa sau lưng rồi nói nhỏ với Hải:

- Thằng Khanh vừa qua phòng tao.

Hải mỉm cười bí ẩn:

- Tao biết, tao thấy nó gõ cửa. Sao, tụi bay tâm tình ra rít không?

Tôi cũng cười:

- Mày đúng là thằng trời đánh. Lúc nào cũng nói giỡn được.

- Hì hì, ở đây buồn thấy mẹ, lâu lâu mới có chuyện để cười dăm phút, tội gì không lợi dụng. Nói chơi chứ mày đã khai thông mọi chuyện với nó chưa?

Tôi đáp:

- Rồi, tao đã vạch lằn ranh giới giữa tao với nó rồi. Tội nghiệp cho nó. Tao hứa với nó là sẽ giữ kín chuyện này, nhưng tao lỡ cho mày biết rồi, vì vậy, tao xin mày hứa với tao là chuyện này chỉ có tao và mày biết thôi. Tao tin mày là người tự trọng, xin mày hiểu cho tình trạng của thằng Khanh.

Hải xịu mặt làm bộ thất vọng:

- Thật vậy sao. Uổng thiệt, tao định viết một thiên tiểu thuyết về chuyện tình của hai đứa bay, gởi đăng báo kiếm vài thiên xài chơi.

Tôi cung tay đấm vào vai Hải:

- Cái thằng lúc nào cũng phá được. OK nhé, giữ kín chuyện này nghe cha nội.

- Yes sir. Yên chí, tao chỉ gởi đăng báo Tàu thôi.

Nói xong hắn phá lên cười ngặt nghẽo. Tôi cũng cười theo:

- Mày coi chừng tao. Đừng trách tao khi tao chơi lại.

Nhìn đồng hồ tay, tôi chợt nhớ ra hôm nay là ngày 24 tháng 12. Thấy cũng sắp đến giờ ăn, tôi bảo Hải:

- Ê, dậy thay đồ, rủ thằng Vũ qua bên nhà ăn làm một bụng cho đã, sau đó xuống khu giải trí xem ca nhạc. Mày có nhớ hôm nay là đêm Giáng Sinh không? Đêm nay, tao muốn đi nhà thờ. 

Hải gấp quyển sách, ngồi dậy:

- Tao đâu biết mày có đạo?

- Tao mà đạo điếc gì, đạo lòng vòng thì có. Nhưng bộ không có đạo không đi nhà thờ được hay sao? Bỗng nhiên tao cảm thấy như muốn được đến gần Thiên Chúa.

- Amen, mày qua kêu thằng Vũ. Cho tao năm phút.

Mười phút sau, tôi, Vũ và Hải ra khỏi phòng của nó. Lúc đi ngang qua phòng của Khanh, tôi đưa mắt liếc nhanh vào trong thì bắt gặp đôi mắt ướt át của Khanh. Đôi mắt chứa đựng một sự trìu mến, pha lẫn tiếc nuối. Tôi quay mặt tránh sự bối rối, bước nhanh. Hải đi bên cạnh, mỉm cười nói nhỏ: 

- Tội nghiệp cho "nàng".

Vũ hỏi:

- Tội nghiệp cho ai? Nàng nào?

Tôi nghiêm mặt nhìn Hải. Nó nhìn tôi, mỉm cười rồi trả lời Vũ:

- À, tao đang nói chuyện con nhỏ trong quyển tiểu thuyết của Quỳnh Dao.
 

Tôi thọc tay hai trong áo lạnh, bước đều bên cạnh Hải và Vũ trên con đường dẫn đến ngôi thánh đường trong căn cứ, đầu óc ngổn ngang với những dòng tư tưởng lộn xộn. Một cơn gió nhẹ thoảng qua làm rơi một chiếc lá vàng từ một ngọn cây đã gần trụi lá. Chiếc lá chao đảo trong không khí rồi nằm yên bất động trên mặt đất. Bỗng tiếng chuông từ ngôi thánh đường nhỏ vang lên những tiếng ngân dài, nhắc nhớ cho tôi giây phút nhiệm màu của đêm Giáng Sinh cực thánh. Tôi đưa mắt nhìn lên bầu trời trong vắt với ngàn vì sao lấp lánh. Ngoài trời tuy lạnh nhưng tôi cảm thấy trong lòng mình thật ấm áp, thật an bình.

Tiếng chuông vẫn vang lên từng hồi, thánh thót.



Trần Quốc Sỹ
Mùa Giáng Sinh 2002

(trích từ quyển hồi ký “Dòng đời trôi nổi” của cùng tác giả)