User Rating: 0 / 5

Star InactiveStar InactiveStar InactiveStar InactiveStar Inactive
 

 

Tiểu sử Pháo Thủ Lê Châu Lộc



Sinh: 1-1933 tại Vĩnh Long, Đồng Bằng Sông Cửu Long

Dạy học: Trung Học Nguyễn Trường Tộ - Vĩnh Long (1952-1953)

Quân ngũ (1953-1965):
 
Thụ huấn tại các quân trường Võ Khoa Thủ Đức (Khóa 5 - Vì Dân), Phú Lợi

Châlons-sur-Marne (Pháp), Fort Sill (Hoa kỳ)

Tác chiến và Tham Mưu tại các đơn vị TD21PB

Trường Đại Học Quân sự, Liên Đội Pháo Binh Phòng Vệ Phủ Tổng thống

Bộ Chỉ Huy Pháo binh Quân Đoàn III

Sĩ quan Tùy viên Tổng Thống VNCH Ngô Đình Diệm (1959-1963)
 
Giải ngũ: Theo đơn xin (6/1965)

Dân Sự (1965-1975):
 
Tốt nghiệp Đốc Sự Khóa 13 và Cao Học 5 Học Viện Quốc Gia Hành Chánh

Hậu Cao Học Quản Trị Phát Triển (Trường Kinh tế Chính trị Luân đôn (LSE)

Nghị sĩ Thượng Viện VNCH, Liên danh Bông Huệ (cuối 1969 đến 1975)

Tị nạn (Từ 30-4-1975):
 
Viện Brookings Institution (Washington D.C)

Điều hành Cứu trợ Tị nạn Đông Dương (IRSS và WRRS)

Giám đốc các Chương trình Viện trợ khẩn cấp và Phát Triển Bền Lâu (WVI)

Châu Á (Manila 81-86), Tây Phi Châu (Dakar 86-89)

Đông Âu và Trung Đông (Bucharest và Jerusalem)

90-94 Dời ra Vienna-Áo 94 Trở về Hoa Kỳ

Hồi hưu:  1998 tại California, USA

---------------------------------------------------------------------

CHẾ ĐỘ NGÔ ĐÌNH DIỆM CÓ ĐỘC TÀI HAY KHÔNG?

(Nguồn: Hàn Giang Trần Lệ Tuyền)

Dưới đây, là những dòng của ông Lê Châu Lộc, nguyên Sĩ Quan Tùy Viên của Tổng Thống Ngô Đình Diệm, và Thượng Nghị Sĩ thời Đệ Nhị Việt Nam Cộng Hòa.   Ông đã viết về những điều mà chính ông đã chứng kiến, mắt thấy, tai nghe trong suốt thời gian ở bên cạnh Tổng Thống Ngô Đình Diệm từ năm 1959 cho đến ngày 1-11-1963 trên trang:  ngodinhdiem.net

 

 

Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã xây dựng miền Nam Việt Nam trở thành một Quốc Gia dưới chính thể Cộng Hoà, một Quốc Gia có đầy đủ chủ quyền, độc lập, tự chủ và tự quyết, được cộng đồng quốc tế công nhận và nể vì.  Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã gầy dựng nước Việt Nam Cộng Hoà từ một đống tro tàn và những hệ lụy của những năm tháng chinh chiến điêu linh.

Chỉ trong một thời gian ngắn, Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã ổn định được cuộc sống cho gần một triệu người từ miền Bắc di cư vào Nam tránh nạn cộng sản.  Toàn thể lãnh thổ Việt Nam Cộng Hoà đã được bình định.  Bên cạnh những ổn định chính trị và quốc phòng, các lãnh vực kinh tế, giáo dục được chú trọng và phát triển một cách nhịp nhàng, với những thăng tiến xã hội. Người dân từ phía Nam Vĩ Tuyến 17 đến mũi Cà Mâu sống trong cảnh thanh bình và no ấm.

Bản Hiến Pháp ngày 26 tháng 10 năm 1956 của Việt Nam Cộng Hoà ghi dấu một bước tiến lịch sử, trên hành trình xây dựng một quốc gia độc lập, tự chủ và tự quyết trong tinh thần tự do dân chủ.  Hiến pháp1956, được soạn thảo với những kế hoạch và dự liệu nhằm phục vụ nhân phẩm và quyền sống của con người.

Thuyết Nhân Vị bảo vệ và thăng tiến đời sống của người dân được chuẩn nhận và triển khai như là một nền tảng của tất cả những chương trình phát triển.  Tài năng của Tổng Thống Ngô Đình Diệm, một lãnh tụ ngoại hạng, đã vượt qua bao khó khăn hiểm nguy. 

Tổng Thống là một lãnh tụ liêm khiết và chính trực trong tinh thần tuyệt đối tôn trọng nền tảng đạo đức dân tộc, luật pháp,và đã chinh phục ngay cả những kẻ thù. 

Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã uy dũng, hiên ngang xây dựng cơ đồ cho sự trường tồn của một nước Việt Nam thực sự tự do dân chủ. 

Từ sau ngày Tổng Thống Ngô Đình Diệm và ông Cố vấn Ngô Đình Nhu bị thảm sát, nhiều gia đình và hội đoàn hàng năm đều xin lễ cẩu hồn cho hai Ông để tỏ lòng thương tiếc và mến mộ.  

Đến khi mất nước, hàng triệu người Việt Nam phải sống đời lưu vong trên khắp thế giới.  Nơi nào có người Việt Nam sinh sống, hàng năm đều có tổ chức lễ cầu hồn, tưởng niệm Tống Thống Ngô Đình Diệm.  Đó là việc làm đúng với đạo lý, lễ giáo Việt Nam.

Chúng ta cũng cần phải làm. Nhưng đối với Tổng Thống Ngô Đình Diệm, những việc làm này chưa đáp ứng tâm nguyện của Ông vì lúc sinh thời, tại nhiều nơi, mỗi  khi thuận tiện, trước nhiều cơ quan, đoàn thể, quân trường, v.v. , Ông đều nhắn nhủ:

-Tôi tiến, hãy tiến theo tôi!
-Tôi lui, hãy giết tôi!
-Tôi chết, hãy nối chí tôi!

Ông đã bị giết!  Ông đã chết!  Chết đau đớn!  Chết tức tưởi!  Chỉ vì quyết bảo toàn Danh Dự của Dân Tộc và Chủ Quyền của Quốc Gia Việt Nam! 

****

Trên đây là những dòng của Ông Lê Châu Lộc, nguyên Sĩ Quan Tùy Viên của Tổng Thống Ngô Đình Diệm và Thượng Nghị Sĩ thời Đệ Nhị Việt Nam Cộng Hòa.   Ông đã viết về những điều mà chính Ông đã chứng kiến, mắt thấy, tai nghe, trong suốt thời gian ở bên cạnh Tổng Thống Ngô Đình Diệm từ năm 1959 cho đến ngày 1-11-1963.  (xem trang web:  www.ngodinhdiem.net)

Người viết là kẻ hậu sinh, vì thế, trước khi viết bài này, tôi đã phải gọi sang Hoa Kỳ để được nghe chính những lời của Thượng Nghị Sĩ Lê Châu Lộc truyền đạt qua điện thoại viễn liên Mỹ – Pháp về những điều mà chính Ông Lê Châu Lộc đã biết – nghe – thấy trong suốt thời gian là Tùy Viên ở bên cạnh Tổng Thống Ngô Đình Diệm.

Mỗi lần hầu chuyện với Ông Lê Châu Lộc, tôi đều được Ông nhắc lại nhiều lần, để phải ghi nhớ những điều ông đã nói, đăc biệt, nói về Tổng Thống Ngô Đình Diệm và Phật Giáo.

Như mọi người đã biết, từ trước và sau khi Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã vị quốc vong thân, Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã từng mang tiếng là “kỳ thị Phật giáo”.

Nhưng như thế nào để gọi là “kỳ thị Phật giáo”?  Bởi Phật giáo do Đức Thích- Ca-Mâu-Ni khai sang khác hẳn với Phật Giáo Ấn Quang.  Phật Giáo Ấn Quang hay cũng là Phật Giáo Xã Hội Đảng tại Việt Nam, là một tổ chức đã được mang nhãn hiệu “Phật Giáo” để hoạt động cho mục đích chính trị với cuồng vọng là tóm thâu Sơn Hà Xã Tắc vào PG Ấn Quang.   

Chính vì thế ngày nào Phật giáo Ấn Quang chưa tóm thâu được hết thiên hạ thì ngày đó Phật giáo Ấn Quang vẫn cứ còn “tranh đấu”.

Tuy nhiên, vì “cứu cánh biện minh cho phương tiện”, Phật giáo Ấn Quang đã là một tổ chức ngoại vi của Đảng Cộng Sản Hà Nội, bằng chứng là những hành vi của Phật giáo Ấn Quang như đã đốt nhà, đánh giết người, đập đầu, treo cổ các vị Quân-Cán-Việt Nam Cộng Hòa, và cả trẻ thơ trong cuộc thảm sát ở hai Phường Thanh Bồ-Đức Lợi tại Đà Nẵng ngày 24-8-1964; đem bàn thờ Phật xuống đường vào mùa hè 1966, tại miền Trung, với mục đích để thành lập Chính Phủ Miền Trung  nhằm liên hiệp với Cộng Sản.  Và trước ngày 30-4-1975, Phật giáo Ấn Quang đã đưa những đoàn xe ra tận núi rừng để đón rước cộng quân vào các thành phố tại miền Nam tự do; đã hạ thủ giết chết nhiều vị là Quân-Cán-Chính Việt Nam Cộng Hòa trong lúc giao thời như tôi đã nêu lên đầy đủ bằng chứng trong bài: 30-4-1975: “Máu Và Nước Mắt”.

Và để biết được tấm lòng cao khiết của Tổng Thống Ngô Đình Diệm đối với Phật giáo như thế nào, xin mời đọc những lời kể của nhân chứng sống là Ông Lê Châu Lộc (CA).  Mặc dù đã cao tuổi, song ông vẫn rất minh mẫn nhớ rõ những nghĩa cử của Tổng Thống đã làm.  Xin tóm lược như sau:

Vào năm 1959, khi đắc cử Tổng Thống nhiệm kỳ 2, sau khi có kết quả bầu cử, Tổng Thống Ngô Đình Diệm gọi Sĩ quan Tùy viên Đại úy Lê Châu Lộc cùng đi theo. Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã đến các chùa trong khu vực nội và ngoại thành Sài Gòn, để cảm ơn khối Phật Giáo đã ủng hộ Tổng Thống trong đó có chùa Ấn Quang. 

Hôm ấy, có thượng tọa Thích Quảng Liên đến chào Tổng Thống, và nói lời cảm ơn vì đã được Tổng Thống đặc biệt gửi đi học tiến sĩ giáo dục tại Michigan State University.  Sau đó, trong khi đón tiếp Tổng Thống, Thượng tọa Thích Thiện Hòa đã hỏi Tổng Thống rằng:

    - Tổng Thống có chuyện vui, mà không cho anh em chúng tôi biết, để chúng tôi cùng được chung vui với Tổng Thống.

Nghe vậy, Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã nói:

    - Có chuyện chi vui, mà tôi giấu các Thầy mô?

    – Dạ, thưa Tổng Thống, qua Tăng đoàn Tích Lan, chúng tôi được biết Tổng Thống đã tặng Đức Đạt Lai Lạt Ma một số tiến lớn.

Sau khi nghe Thượng tọa này nói, Tổng Thống ngồi lặng thinh một lúc, rồi nói:

    – Vì là một việc tế nhị, tôi không muốn cho ai biết, chứ không phải tôi giấu các Thầy. Tôi có nhận được Giải Thưởng Leadership Magasaysay 10.000 đô la, (giải thưởng dành cho người lãnh đạo xuất sắc tại Á Châu). Tôi thì không có nhu cầu chi. Gặp lúc này, Đức Đạt Lai Lạt Ma, vị tượng trưng cho sự tranh đấu bất khuất để bảo vệ niềm tin, bảo vệ tôn giáo của dân tộc Ngài đang gặp nạn, phải sống lưu vong, cần nhiều sự giúp đỡ. Tôi thấy mình có bổn phận phải giúp Ngài, nên tôi nhờ Thủ tướng Nerhu chuyển số tiền này cho Ngài, nhưng Ông khước từ, có lẽ Ông ngại mất lòng Trung cộng. Tôi phải nhờ qua ngã Cơ Quan Tỵ Nạn để chuyển số tiền này đến tay Ngài.  Các Thầy cũng biết, mình đang phải chống lại một chủ nghĩa vô thần rất tàn bạo.  Nên chỉ có niềm tin tôn giáo, mới có đủ sức mạnh chống lại được với chủ nghĩa tai hại này.  Vì thế, đối với việc phát huy, cũng cố, bảo vệ niềm tin tôn giáo, bất câu là tôn giáo nào, mình cũng có bổn phận phải khuyến khích và giúp đỡ.

Ngoài ra, Tổng Thống Ngô Đình Diệm cũng đã giúp đỡ để xây cất nhiều chùa trong đó có chùa Xá Lợi. Người đứng ra nhận tiền và xây cất là Cư sĩ Mai Thọ Truyền.

Cũng tương tự như thế, người viết muốn nhắc lại: Riêng chùa Nam Thiên Nhất Trụ (Chùa Một Cột tại miền Nam) thì chính “Hòa thượng” Thích Trí Dũng là người đã nhận tiền của Tổng Thống Ngô Đình Diệm để rồi sau đó, Thích Trí Dũng đã biến ngôi chùa này và chùa Phổ Quang là nơi ở của tên Thiếu Tướng Việt Cộng Trần Hải Phụng, đồng thời đã nuôi giấu cả Lữ đoàn 316 – Biệt Động Thành Sài Gòn – Gia Định với những tên nổi tiếng như Nguyễn Văn Bá, v.v.  Và chính Thích Trí Dũng đã công khai trên sách báo với cái tựa đề: Nam Thiên Nhất Trụ: Người Dựng Chùa Một Cột tại Miền Nam. Thích Trí Dũng viết: “Trong cuộc Tổng công kích Tết Mậu Thân, chùa Phổ Quang là nơi khai hỏa đánh Sân Bay Tân Sơn Nhất”.

Kính mời quý độc giả hãy đọc lại bài: “Tưởng Niệm Bốn Mươi Năm Cuộc Thảm Sát Tết Mậu Thân 1968” để biết rõ những điều mà chính “Hòa thượng” Thích Trí Dũng đã viết công khai về những hành vi cộng sản của một “Cao Tăng” của Phật Giáo Ấn Quang.

Trở lại với chuyện Tổng Thống Ngô Đình Diệm và Phật giáo. Thực ra đ ã không hề có cái gọi là “kỳ thị Phật giáo”.  Bởi nếu thế, thì làm gì có chuyện Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã gửi trọn số tiền 10.000 đô la của Giải Thưởng Leadership Magasaysay để giúp Đức Đạt Lai Lạt Ma của Tây Tạng?  Cũng như đã cung cấp tiền cho “Hòa thượng “ Thích Trí Dũng để xây dựng chùa Nam Thiên Nhất Trụ, chùa Phổ Quang, … và giao tiền cho Cư Sĩ Mai Thọ Truyền để xây dựng chùa Xá Lợi, và nhiều chùa khác nữa?

Đến đây, thiết tưởng đã quá đủ để những ai còn nghĩ Tổng Thống Ngô Đình Diệm “kỳ thị Phật giáo” sẽ có một cái nhìn khác hơn.

Hãy trả công đạo cho Người đã có đại công nghiệp: khai sinh ra Nền Cộng Hòa Việt Nam và đã xây dựng được một nước Việt Nam Cộng Hòa dânchủ, tự do, thanh bình, và no ấm cho người dân miền Nam mà một thời đã được thế giới công nhận là Hòn Ngọc Viễn Đông.

Cuối cùng, tôi xin thành kính tri ân những lời chỉ giáo của Thượng Nghị Sĩ Lê Châu Lộc.  Ông thường nói lên ước muốn là: tất cả những người Việt Nam yêu nước chân chính, nếu biết đặt Tổ Quốc và Dân Tộc lên trên hết, thì hãy đồng tâm, quyết chí kết hợp lại thành một Khối Đại Dân Tộc hầu tìm ra phương hướng đấu tranh cho một nước Việt Nam Tự Do-Dân Chủ không cộng sản; đồng thời đánh đuổi bọn giặc Tầu, kẻ thù truyền kiếp của Dân Tộc, ra khỏi bờ cõi Việt Nam.

Và người viết cũng không quên những lời của thượng Nghị sĩ Lê Châu Lộc luôn luôn nhắc nhở về Di Huấn của Tổng Thống Ngô Đình Diệm:

- Tôi tiến. Hãy tiến theo tôi!

- Tôi lui. Hãy giết tôi!

- Tôi chết. Hãy nối chí tôi!

 

29-5-2011
Lê Châu Lộc