User Rating: 0 / 5

Star InactiveStar InactiveStar InactiveStar InactiveStar Inactive
 

 

      Thấm thoát mà đã mấy chục năm qua.  Nếu ngồi đếm từng ngày, từng khắc trôi qua, không ai có kiên nhẫn cộng sổ tháng ngày.  Đến giờ này tôi mới biết chắc là thời gian nào là mật ngọt của đời người.  Nhan sắc tàn phai, với phụ nữ chúng tôi là một sự mất mát lớn.  Sửa sắc đẹp, bôi kem dưỡng da, xóa vết nhăn càng làm cho khuôn mặt người con gái thêm sùng sượng.  Gặp lại các người bạn cũ sau thời gian dài xa cách.  Nhiều người nhìn không ra.  Còn đâu bàn tay bút măng cầm viết ngày nào.  Chai sạn cuộc đời để lại tỳ vết trên đôi bàn tay xinh xắn.  Vóc dáng đổi thay, nét vô tư của tuổi thơ rơi rớt dọc đường đời.  Cuộc sống mấy ai được tròn điều nguyện ước.  Cô đơn, goá bụa, để lại đường nhăn trên khóe mắt vì bao đêm trằn trọc nghĩ cho thân phận mình sao nghiệt ngã.  Hôm nay gặp lại đám bạn cũ.  Nói chuyện ngày qua.  Ôn lại những năm tháng màu hồng của cuộc đời.  Hình ảnh cũ hiện về.  Tâm hồn trẻ thơ, hồn nhiên trỗi dậy quên đi những ưu tư cuộc đời để buồn trong khóe mắt. 

alt

      Chúng tôi có mấy ngày bên nhau viếng trường cũ thầy xưa.  Mái trường năm xưa tuy không còn, nhưng dòng sông vẫn miệt mài, con nước lớn nước ròng vẫn đều đặn đếm thời gian qua.  Đám lục bình bồng bềnh qua bao bến nước như thân phận con người.  Hàng me, tàng phượng không còn, nhưng bên dưới mặt đường kia, tôi dám chắc còn lưu lại gốc rễ của từng cây cổ thụ. 

      Cũng như nơi đây đã ẩn tàng chôn vùi bao nhiêu kỷ niệm thời ấu thơ.  Câu chuyện nổ dòn, quanh bàn tiệc.  Chúng tôi cười nói, chúng tôi lắng nghe.  Thầy tôi nay già yếu, mắt hom hem nhìn chúng tôi từng đứa.  Ánh mắt thầy dừng lại nơi người bạn tôi nay trở thành góa phụ.  Người con gái mà có thời thầy đã yêu.  Rồi người học trò duyên dáng đó đi lấy chồng khi đất nước đến hồi nghiêng ngả, mỗi người mỗi nơi.  Thầy trò chia tay.  Học đường không còn là nơi tôi luyện, vun trồng tuổi thơ.  Sự chia ly, để lại nhiều đau khổ gặm nhấm mà không thốt được nên lời.  Có phải vì vậy mà nay thầy vẫn còn một thân trơ trụi.  Xã hội, chức nghiệp ràng buộc đã làm bao nhiêu mối tình Thầy-Trò lặng chìm trong bóng tối.  Làm sao nói được người mình yêu lời nói yêu thương khi học đường là cửa Khổng, sân Trình cho tôn ty Quân-Sư-Phụ.  Thiên chức của nhà giáo, buộc thầy tôi khoác thêm bộ mặt khác, che giấu tình yêu, dối lòng không dám theo tiếng gọi con tim.  Một thời đã qua.  Một tình yêu câm nín để lại đau khổ.  Vết thương cả đời chưa lành.  Vết thẹo đã hằn sâu trong tim trong óc.

      Người con gái có linh cảm của phụ nữ trời ban.  Nhưng buộc lòng phải giấu nhẹm thổn thức của tuổi vừa biết yêu.  Cũng vì xã hội, gia đình, thời cuộc mà bạn tôi đành sang bến khác.  Thầy vẫn vậy buồn cuộc đời, tìm quên trong việc dạy dỗ.  Còn bạn tôi cũng không được bao năm hạnh phúc để rồi một lần nữa khóc người ra đi, giam mình vào cuộc đời góa bụa.  Tại sao có những người chưa hề biết đau khổ, trong khi có người phải chịu đau khổ triền miên.

alt

      Tiếng cười vui chợt tắt theo buổi tiệc tàn.  Chúng tôi đưa người thầy cũ trở về căn nhà cũng già nua như thầy.  Đường vào nhà ổ gà cao thấp.  Thầy đi loạng choạng.  Không phải vì say vì thầy không uống rượu.  Không phải vì lạ đường, vì con đường này bao nhiêu năm thầy qua lại nơi đây.  Hay vì thầy xúc động vì gặp lại người học trò mà thầy để lòng yêu thương ngày nào.  Bao nhiêu câu hỏi, nhưng chỉ có thầy tôi mới có thể trả lời.  Cô học trò nhỏ bạn tôi, tách rời đám đông nhanh chân đến bên đỡ thầy khỏi ngã.  Bàn tay vô tình chạm bàn tay.  Thầy nhìn trò bỡ ngỡ, sau phút giây bàng hoàng, nụ cười nở nhẹ trên môi.  Hình ảnh này để lại trong lòng tôi như bức tranh tuyệt đẹp mà tôi vừa bắt gặp.  Nắng chiều còn thoi thóp trên ngọn cau.  Hai bóng thầy trò đổ dài song song trên lối đi, đôi khi quấn quít vì mặt đường lồi lõm.  Thì ra mặt đường này là môi trường mà tạo hóa đặt bày để hai tâm hồn có dịp một lần gặp gỡ.  Thầy cảm động, trò ngượng ngùng như tuổi biết yêu ngày nào.  Dù hôm nay, mối tình ngày xưa như nước của dòng sông bên trường, không bao giờ trở lại.  Nhưng phút giây ngắn ngủi này sẽ lưu lại trong lòng thầy và bạn tôi thật lâu.

alt

      Cánh cửa khép lại.  Thầy đưa tay vẫy chào lần cuối.  Sự cô đơn cố hữu vấy lên cho cuộc sống đạm bạc của người thầy cũ.  Có lẽ kỷ niệm ngày xưa nơi học đường, ở đó có mối tình câm nín thơ mộng được dịp trở về khuấy động cuộc sống của người thầy cô đơn. 

      Cô bạn ngồi cạnh bên mơ màng suốt chặn đường về nhà, mặc cho mọi người ồn ào cười nói.  Bạn tôi nghĩ gì.  Thương người thầy đáng kính, hay buồn cho phận số người con gái sinh ra với ngôi sao đổi ngôi. 

      Mai đây tôi lại ra đi.  Trở về với thực tại, cuộc sống cơm áo gạo tiền nơi quê người.  Mấy ngày được sống với kỷ niệm, với dĩ vãng, với bao nhiêu hình ảnh yêu thương thời thơ ấu.  Mái trường năm xưa nay không còn.  Tang điền biến vi thiên hải, nhưng tình bạn, tình thầy vẫn còn mãi trong lòng.  Hình ảnh thầy và bạn tôi tay trong tay, sánh bước dưới ánh chiều tà là bức tranh tuyệt tác mà chuyến về thăm quê hương lần này vẫn còn đậm nét trong lòng tôi.   

  

Songthy