User Rating: 0 / 5

Star InactiveStar InactiveStar InactiveStar InactiveStar Inactive
 

 

Thương em từ độ trăng tròn lẻ
Mười tám xuân xanh kẻ đón đưa 
Tôi thì thấp thỏm ngoài hiên cửa 
Áo rách bờ vai khó ngẩng đầu

Rồi cũng thế đến ba năm sau
Em lấy chồng xa tận chốn nào 
Áo hoa màu đỏ vừa mới mặc 
Rạng rỡ nơi em, tôi xót đau

Buổi sớm cuối mùa sương trắng lạ 
Tôi ngắm đầu thôn hoa kết giăng 
Tôi vừa thấy lệ rơi trên mắt 
Giọt buồn lặng lẽ trên chéo khăn

Thương em để dạ chẳng nói năng
Đến lúc người ta bỏ xóm làng 
Mới hay mình phải đời cách biệt 
Thôi đành tan vỡ chuyện trăm năm...

sangngang

Đông Hòa NCH
4.2017